Chương 48: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vân Hồi Chi vào những đêm khuya tĩnh lặng, những khoảnh khắc tâm tư không yên, đều đã từng nghĩ đến Sở Nhược Du.

Cô muốn một lần nữa v**t v* cơ thể Sở Nhược Du, muốn cảm nhận hơi ấm của Sở Nhược Du, nghe giọng nói vui sướng, đ*ng t*nh của nàng.

Cô rất thẳng thắn khi có nhu cầu, hồi tưởng lại những ngày sớm chiều bên nhau của họ, mượn đó để an ủi cả thể xác lẫn tinh thần.

Điều khổ sở là, những thước phim trong đầu càng nóng bỏng, thì sau cơn kh*** c*m qua đi lại càng thêm trống rỗng, cô đơn.

Chỉ là khi cô thật sự lại một lần nữa ôm được Sở Nhược Du, cảm nhận được cơ thể ấm áp của Sở Nhược Du, cùng nhịp thở nhẹ nhàng, chậm rãi, cô lại không còn tâm trí đâu để nghĩ đến những chuyện phong tình kiều diễm đó nữa.

Đó là một nỗi nhớ nhung bình thường nhất, nguyên thủy nhất, khi cô đến cả bóng dáng của Sở Nhược Du cũng không nhìn thấy, cô tham lam những điều đó.

Nhưng khi Sở Nhược Du đã thật sự chấp nhận cái ôm của cô, yên tĩnh dựa vào vai cô, cô không muốn nghĩ đến những va chạm thể xác nữa, cô tham lam muốn gửi gắm cả linh hồn mình cho Sở Nhược Du.

Lúc này cô cảm thấy kiên định, cảm thấy thỏa mãn, như thể khoảng trống bấy lâu nay trong lòng, đã được một viên gạch quen thuộc mà vừa vặn lấp kín.

Cái ôm cô dành cho nàng, không, phải nói là cái ôm không hề được phép đó, hai phần ba là vì chính cô.

Cô thật sự rất nhớ Sở Nhược Du, ôm một người mình thích sẽ cho cô động lực để tiếp tục bước về phía trước.

Một phần ba là vì Sở Nhược Du.

Sở Nhược Du mà cô từng quen biết, là một người có suy nghĩ của riêng mình, vững vàng, bình tĩnh, còn có chút lạnh lùng, những chuyện đã quyết định thì không cho phép người khác nói thêm một lời.

Nhưng thỉnh thoảng, Sở Nhược Du lại tỏ ra một sự mơ hồ không hề tương xứng với tính cách của mình.

Ví như lúc ở Kiêm Gia, khi nhắc đến người chồng cũ không hề tồn tại đó, nàng như vầng trăng bị băng gạc che kín.

Lại như cuộc nói chuyện tối nay, có lẽ Sở Nhược Du chỉ đang giúp bạn bè suy nghĩ, nhưng Vân Hồi Chi cũng hy vọng bản thân Sở Nhược Du có thể nghe lọt tai một chút.

Nếu Sở Nhược Du thuộc tuýp người hay thỏa hiệp, cô hy vọng Sở Nhược Du không vì vậy mà phiền não, bởi vì điều đó chứng tỏ những thứ quan trọng trong cuộc sống của nàng rất nhiều, khó mà lựa chọn.

Nếu Sở Nhược Du thuộc tuýp người dũng cảm, vậy thì Vân Hồi Chi có thể đảm bảo mình là một người xứng đôi với nàng.

Nhưng Sở Nhược Du có thích cô hay không còn khó nói, cũng không hẳn là khó nói, chỉ là không thích lắm mà thôi.

Cho nên có lẽ người ta chẳng thuộc tuýp nào cả, ngược lại cô, Vân Hồi Chi, mới là kẻ tự mình đa tình.

Cô ôm Sở Nhược Du chặt hơn, cảm nhận được những đường cong trên người Sở Nhược Du trong vòng tay mình, ý định giao thoa linh hồn bỗng dưng sụp đổ, chỉ muốn chuyên tâm vào thể xác.

Vân Hồi Chi vào những đêm khuya tĩnh lặng, những khoảnh khắc tâm tư không yên, đều đã từng nghĩ đến Sở Nhược Du.

Cô muốn một lần nữa v**t v* cơ thể Sở Nhược Du, muốn cảm nhận hơi ấm của Sở Nhược Du, nghe giọng nói vui sướng, đ*ng t*nh của nàng.

Cô rất thẳng thắn khi có nhu cầu, hồi tưởng lại những ngày sớm chiều bên nhau của họ, mượn đó để an ủi cả thể xác lẫn tinh thần.

Điều khổ sở là, những thước phim trong đầu càng nóng bỏng, thì sau cơn kh*** c*m qua đi lại càng thêm trống rỗng, cô đơn.

Chỉ là khi cô thật sự lại một lần nữa ôm được Sở Nhược Du, cảm nhận được cơ thể ấm áp của Sở Nhược Du, cùng nhịp thở nhẹ nhàng, chậm rãi, cô lại không còn tâm trí đâu để nghĩ đến những chuyện phong tình kiều diễm đó nữa.

Đó là một nỗi nhớ nhung bình thường nhất, nguyên thủy nhất, khi cô đến cả bóng dáng của Sở Nhược Du cũng không nhìn thấy, cô tham lam những điều đó.

Nhưng khi Sở Nhược Du đã thật sự chấp nhận cái ôm của cô, yên tĩnh dựa vào vai cô, cô không muốn nghĩ đến những va chạm thể xác nữa, cô tham lam muốn gửi gắm cả linh hồn mình cho Sở Nhược Du.

Lúc này cô cảm thấy kiên định, cảm thấy thỏa mãn, như thể khoảng trống bấy lâu nay trong lòng, đã được một viên gạch quen thuộc mà vừa vặn lấp kín.

Cái ôm cô dành cho nàng, không, phải nói là cái ôm không hề được phép đó, hai phần ba là vì chính cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!