*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ánh sáng vừa phải, không quá chói chang cũng không quá tối tăm, lan tỏa khắp căn phòng. Sau khi điều hòa được bật lên, mùi hương hoa sơn chi quen thuộc, như thể được pha loãng trong nước bạc hà đựng trong bình xịt phun sương, mang theo cảm giác mát lạnh, sảng khoái, cùng với sự thư thái lan tỏa khắp không gian.
Ai đó như vừa phun một chút vào không trung, từ mái tóc bắt đầu thấm ướt, rồi đến tai, vai, đâu đâu cũng vương vấn.
Mùi hương sơn chi này đánh thức những ký ức phủ bụi, buổi tối đầu tiên của họ, chính là bầu bạn với mùi hương này.
Lúc đó cô sợ Sở Nhược Du căng thẳng, cho nên đã làm theo gợi ý trên mạng, mua loại hương mà Sở Nhược Du thường dùng.
Nhưng cũng không thể nào hoàn toàn xua tan đi sự căng thẳng của Sở Nhược Du, nàng cố gắng chịu đựng thử nghiệm đến cuối cùng, rồi vẫn từ chối.
Đối với Vân Hồi Chi mà nói, việc dừng lại không hẳn là chuyện xấu, nếu lần đầu tiên Sở Nhược Du đã thành thạo, có lẽ trong lòng cô cũng sẽ không coi đó là chuyện gì to tát.
Lúc rạng sáng, cả hai cùng tỉnh giấc, mới tiếp tục những việc chưa làm xong trước khi đi ngủ.
Đó là một hồi ức vô cùng tốt đẹp của Vân Hồi Chi.
Khi đó mọi chuyện bắt đầu quá tùy tiện, dăm ba câu đã định đoạt những việc mà trước đây họ vô cùng thận trọng.
Vân Hồi Chi đã từng nghĩ lại, chắc hẳn là cô đơn quá lâu, đã dày vò cô đến mức khao khát hơi ấm của một người khác.
Cô cũng đã từng phân tích Sở Nhược Du, khi đó cô nghĩ Sở Nhược Du vừa mới ly hôn, trong lòng có nhiều áp lực, cho nên mới tìm một nơi để giải tỏa, tìm chút niềm vui không nguy hiểm để chơi đùa.
Chỉ là bây giờ lý do đó không còn đứng vững nữa, người này còn cô đơn hơn cả cô.
Mệt cho một Sở lão sư đạo mạo chính trực lại nghĩ ra được, ra ngoài chơi mà còn dựng nên một hình tượng. Hình tượng một người phụ nữ mới ly hôn vì cuộc sống vợ chồng không hòa hợp, dọa người ta sợ chạy vào giới luôn.
Vân Hồi Chi ban đầu thật sự rất tin, cảm thấy nàng quá xui xẻo, chẳng khác nào bị một gã đàn ông tồi tệ lừa hôn.
Hơn nữa lại thích l*m t*nh với nàng, cho nên quyết định không phụ bạc số tiền lương nàng trả, rất tận tâm tận lực, làm cho Sở Nhược Du biết được niềm vui thú của loại chuyện này, coi như không uổng công đi một chuyến.
Bây giờ cô mạnh dạn phỏng đoán, có phải Sở Nhược Du cũng vì quá nhàm chán, quá cô đơn, nên mới lên mạng tìm người?
Tìm một người không phải dân địa phương, nguy hiểm sẽ ít hơn một chút, trả chút tiền là được.
Chỉ là hiện tại, cục kẹo dẻo gặp gỡ tình cờ này lại cứ dính lấy không buông, Vân Hồi Chi đứng ở góc độ của Sở Nhược Du, hoàn toàn thấu hiểu sự không vui của nàng.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cô thèm muốn Sở Nhược Du, cô muốn chạm vào Sở Nhược Du một chút, dù chỉ là nắm tay, hay ôm.
Ánh sáng vừa phải, không quá chói chang cũng không quá tối tăm, lan tỏa khắp căn phòng. Sau khi điều hòa được bật lên, mùi hương hoa sơn chi quen thuộc, như thể được pha loãng trong nước bạc hà đựng trong bình xịt phun sương, mang theo cảm giác mát lạnh, sảng khoái, cùng với sự thư thái lan tỏa khắp không gian.
Ai đó như vừa phun một chút vào không trung, từ mái tóc bắt đầu thấm ướt, rồi đến tai, vai, đâu đâu cũng vương vấn.
Mùi hương sơn chi này đánh thức những ký ức phủ bụi, buổi tối đầu tiên của họ, chính là bầu bạn với mùi hương này.
Lúc đó cô sợ Sở Nhược Du căng thẳng, cho nên đã làm theo gợi ý trên mạng, mua loại hương mà Sở Nhược Du thường dùng.
Nhưng cũng không thể nào hoàn toàn xua tan đi sự căng thẳng của Sở Nhược Du, nàng cố gắng chịu đựng thử nghiệm đến cuối cùng, rồi vẫn từ chối.
Đối với Vân Hồi Chi mà nói, việc dừng lại không hẳn là chuyện xấu, nếu lần đầu tiên Sở Nhược Du đã thành thạo, có lẽ trong lòng cô cũng sẽ không coi đó là chuyện gì to tát.
Lúc rạng sáng, cả hai cùng tỉnh giấc, mới tiếp tục những việc chưa làm xong trước khi đi ngủ.
Đó là một hồi ức vô cùng tốt đẹp của Vân Hồi Chi.
Khi đó mọi chuyện bắt đầu quá tùy tiện, dăm ba câu đã định đoạt những việc mà trước đây họ vô cùng thận trọng.
Vân Hồi Chi đã từng nghĩ lại, chắc hẳn là cô đơn quá lâu, đã dày vò cô đến mức khao khát hơi ấm của một người khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!