Chương 44: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khai giảng sắp tới, học sinh ngày mai ngày kia sẽ lục tục đến trường báo danh, còn có kỳ thi đầu vào.

Đủ mọi nhiệm vụ được giao xuống, các thầy cô giáo ai nấy đều đội một núi áp lực trên đầu.

Sổ ghi nhớ của Vân Hồi Chi đã kín vài trang, vở cũng ghi một đống những mục công việc cần làm.

Cô không cảm thấy phiền phức, mang theo sự tự tin của một con nghé mới sinh không sợ hổ, chuẩn bị đón chào những học sinh đáng yêu của mình và cuộc sống đi làm bận rộn hoàn toàn mới.

Học sinh là học sinh chung của cô và Sở Nhược Du, cuộc sống cũng là cuộc sống xoay quanh Sở Nhược Du mà phát triển.

Hi hi.

1Vân Hồi Chi may mắn mình không phải là chủ nhiệm lớp, chủ nhiệm lớp bận rộn hơn giáo viên bộ môn bình thường rất nhiều, công việc tăng lên gấp bội, nghe nói lương cũng không cao hơn bao nhiêu, khó làm muốn chết.

Nhưng Sở Nhược Du chắc hẳn đã quen rồi, từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh, tự nhiên, đến cả mày cũng không hề nhíu lại.

Vân Hồi Chi không ngồi cùng bàn với nàng, không kìm được mà trộm nhìn nàng.

Trước khi cuộc họp bắt đầu, trên đường đi cô đã hỏi Sở Nhược Du, hiện tại có thích ai không.

Sở Nhược Du lúc đó ngẩn người một chút, tay cầm cán ô hơi điều chỉnh, hạ ô thấp xuống một chút.

Mưa bụi bao phủ lấy họ, khí lạnh mờ mịt lan tỏa, lông mi hơi trĩu nặng, đọng lại những vệt nước mưa.

Thời tiết không nóng, Sở Nhược Du mặc một chiếc áo sơ mi.

Chiếc áo sơ mi nàng mặc ở trường khác hẳn với lúc ở thị trấn Kiêm Gia.

Ở thị trấn Kiêm Gia, Sở Nhược Du từng mặc một chiếc áo sơ mi, chiếc áo sơ mi trắng đó chất liệu sờ vào rất thoải mái, kiểu dáng cũng đẹp.

Vân Hồi Chi rất thích, định bụng sẽ tự mình mua một chiếc.

Nhưng không dám nói trước mặt Sở Nhược Du, bởi vì chiếc áo sơ mi đó không hề rẻ, mà hình tượng của cô lại rất nghèo, vừa mở miệng ra cứ như đang đòi hỏi vậy.

Khi đó cổ áo của Sở Nhược Du sẽ cởi một hai chiếc cúc, chiếc vòng cổ lấp ló ở khoảng trống đó, vừa thanh lãnh lại vừa khêu gợi.

Vân Hồi Chi từng dụi mặt vào đó, dùng môi ngậm lấy mặt dây chuyền trên sợi xích, trong lúc cử động hơi thở và lời nói đều phả lên lớp da mỏng manh.

Chỗ đó của Sở Nhược Du rất nhạy cảm, nửa người đều nép về phía sau.

Sở Nhược Du hỏi: "Không chê bẩn à?"

Vân Hồi Chi quên mất mình đã trả lời thế nào, dù sao cũng không hề trả lời một cách tử tế.

Khi đó đầu óc cô toàn những ý nghĩ không lành mạnh, chỉ đang cân nhắc xem làm thế nào để thật phong lưu.

Nhưng bây giờ Sở lão sư mặc áo sơ mi, nàng sẽ cài hết tất cả các cúc áo, đường cổ áo được giấu kín dưới cổ áo nghiêm chỉnh, đúng là keo kiệt thật sự

Khai giảng sắp tới, học sinh ngày mai ngày kia sẽ lục tục đến trường báo danh, còn có kỳ thi đầu vào.

Đủ mọi nhiệm vụ được giao xuống, các thầy cô giáo ai nấy đều đội một núi áp lực trên đầu.

Sổ ghi nhớ của Vân Hồi Chi đã kín vài trang, vở cũng ghi một đống những mục công việc cần làm.

Cô không cảm thấy phiền phức, mang theo sự tự tin của một con nghé mới sinh không sợ hổ, chuẩn bị đón chào những học sinh đáng yêu của mình và cuộc sống đi làm bận rộn hoàn toàn mới.

Học sinh là học sinh chung của cô và Sở Nhược Du, cuộc sống cũng là cuộc sống xoay quanh Sở Nhược Du mà phát triển.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!