*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nàng nghĩ đến núi non sông nước của thị trấn Kiêm Gia, bao la hùng vĩ mà yên tĩnh tọa lạc ở một nơi xa rời những ồn ào náo nhiệt.
Cũng nghĩ đến những đóa hoa tím nhỏ nhắn, thanh khiết, mọc dày đặc trên giàn dây leo ở khách đ**m, nhìn từ xa như những khẩu hiệu của mùa hè, lại gần liền có thể ngửi thấy hương thơm thanh nhã.
Không giống mùi hương nồng nàn của hoa hồng, nhưng hễ ngửi thấy là có thể ghi nhớ trong đầu, thật lâu không phai.
Nàng từng hỏi Vân Hồi Chi đó là hoa gì, Vân Hồi Chi nói, hoa tím.
— Dù sao cũng phải có một cái tên chứ.
— Cũng có thể không có.
Gặp được Vân Hồi Chi là một sự tình cờ, gặp lại Vân Hồi Chi cũng là một sự tình cờ.
Lần trước là duyên số trời định, lần này lại là một kế hoạch đã được chủ mưu từ lâu.
Nhất thời rất khó để định tính cho sự "tình cờ" này, là tốt hay xấu, là giận hay vui?
Không biết làm sao, khi cái tên Vân Hồi Chi xuất hiện trên danh sách tài liệu mà nàng nhìn thấy, nàng cũng không cảm thấy quá đỗi kinh ngạc.
Không có sự cuồng hoan hay giận dữ nào cả.
Dù nàng có kinh ngạc, có run rẩy, trong lòng ngũ vị tạp trần, nhưng lại rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức như thể trong tiềm thức nàng đã biết, câu chuyện vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, họ vẫn sẽ gặp lại nhau.
Lại như thể việc Vân Hồi Chi không hề báo trước mà chạy đến trước mặt nàng, xâm nhập vào cuộc sống thực tại của nàng, là một chuyện không có gì lạ lùng.
Tại sao lại nghĩ như vậy?
Chính nàng cũng không biết, có lẽ những lời hoa mỹ khéo léo cùng hình tượng ngây thơ của Vân Hồi Chi đã sớm tẩy não nàng rồi.
Cũng có thể là vì kẻ lừa đảo Vân Hồi Chi đó vẫn chưa trả lại tiền cho nàng, nàng biết đối phương còn có chiêu sau, với tư cách là chủ nợ nên vẫn còn chút nhớ nhung.
Nhưng điều nàng không ngờ tới là, họ lại gặp lại nhau theo cách này, khiến nàng đến cả lý do và tư cách để từ chối cũng không có.
Từ một đối tượng giường chiếu ấm áp gặp gỡ tình cờ, thoáng chốc biến thành đồng nghiệp với tính chất công việc không cho phép sự giải trí.
Trong lòng Sở Nhược Du dưới vẻ bình tĩnh lại không hề bình tĩnh, lặp đi lặp lại, từng nét từng nét mà nhìn đi nhìn lại cái tên "Vân Hồi Chi" trên giấy.
Ngược dòng mà theo, đường đi hiểm trở lại dài.
Khả năng trùng tên gần như bằng không, nàng nhìn ba chữ đó có chút chói mắt, chỉ muốn xé nó khỏi tờ giấy.
Lại sợ mình hoa mắt, rơi vào một giấc mộng không thực.
Mãi đến khi cuộc họp sắp bắt đầu, người nào đó mới đủng đỉnh đến muộn, xuất hiện trong tầm mắt của Sở Nhược Du.
Cô ấy thật sự tồn tại.
Bề mặt biển tưởng chừng phẳng lặng, ẩn chứa những con sóng ngầm bỗng dưng nổi lên dữ dội, những con sóng lớn cuộn trào như núi cao đổ xuống, đánh chìm con thuyền hoa tiêu.
Nàng nghĩ đến núi non sông nước của thị trấn Kiêm Gia, bao la hùng vĩ mà yên tĩnh tọa lạc ở một nơi xa rời những ồn ào náo nhiệt.
Cũng nghĩ đến những đóa hoa tím nhỏ nhắn, thanh khiết, mọc dày đặc trên giàn dây leo ở khách đ**m, nhìn từ xa như những khẩu hiệu của mùa hè, lại gần liền có thể ngửi thấy hương thơm thanh nhã.
Không giống mùi hương nồng nàn của hoa hồng, nhưng hễ ngửi thấy là có thể ghi nhớ trong đầu, thật lâu không phai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!