Chương 38: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi xử lý vết thương ở bệnh viện xã khu, Vân Hồi Chi vốn không cảm thấy đau lắm, giờ lại bắt đầu nóng rát khó chịu.

Nhưng cô cảm thấy cũng không có gì to tát, hồi nhỏ tập xe đạp, tập trượt ván, té ngã là chuyện thường tình.

Chân cô có nhiều vết thương, nhưng da dẻ trời sinh đã đẹp, sau khi lành sẹo cũng không quá rõ, chỉ còn lại những vết sẹo mờ nhạt.

Cô cảm thấy rất thú vị, sau mỗi vết sẹo đều là một câu chuyện nhỏ về sự trưởng thành.

Sau này có thể kể cho bạn gái nghe.

Điều duy nhất khiến cô xấu hổ là, cô đã để lại cho em gái một ấn tượng không mấy đáng tin cậy.

Đã lớn từng này rồi mà vẫn không vững tay lái, còn đột nhiên ngã một cái thật thảm hại.

Em gái cô lúc đó đã đỡ cô dậy với vẻ quan tâm rồi nói: "Sớm biết vậy em đã tự mình lái rồi."

Học sinh tiểu học căn bản không thèm nể mặt người lớn.

Dì út của cô thì xót con cháu đến chết đi được, cứ luôn miệng cằn nhằn, bắt cô sau này phải bớt lái xe đi.

Mẹ cô thì mặt mày nghiêm nghị nói, đợi cô đến Hạ thành, sẽ mua cho cô một chiếc ô tô để lái.

1Trong lòng cô thầm nghĩ, niềm vui và sự tự do khi đạp xe, đâu phải cứ té ngã là sẽ biến mất.

Cô mới không cần bị trói buộc đâu.

Cô mãi mãi nhớ cái ngày cô chở Sở Nhược Du đi đuổi theo hoàng hôn, nhớ ngọn lửa hồng rực phía tây hôm đó như muốn thiêu rụi cả nửa ngọn núi, cùng với đó là trái tim rạo rực của cô vì Sở Nhược Du.

1Chim rừng hót vang trở về tổ, gió như một bài thơ tình, gương mặt Sở Nhược Du tựa vào lưng cô.

Lái ô tô, lúc lái ô tô có thể được người mình thích ôm lấy, có thể cảm nhận được sự nương tựa vào nhau của đối phương không?

Hơn nữa lái ô tô mà xảy ra chuyện, đâu chỉ đơn giản là chảy chút máu.

Trên đường về khách đ**m, cô ngồi ở hàng ghế sau, ngẩng đầu nhìn trăng, mới nhìn thì thấy rất gần, càng nhìn lại càng thấy xa xôi.

Buổi tối lúc nói chuyện với em gái, cô bị dẫn dắt, định bụng sẽ đi Hạ thành một chuyến.

Ít nhất cũng phải chủ động một lần, nếu Sở Nhược Du không thích sự xuất hiện của mình, vậy thì hoàn toàn chia tay.

Tóm lại câu chuyện không thể kết thúc ở đây được.

Sở Nhược Du nói về người chồng cũ không hề tồn tại đó, rằng chưa bao giờ được người đó lựa chọn một cách kiên định, Vân Hồi Chi thầm thề sẽ không làm người như vậy.

Nhưng hiện tại, cảm giác đau đớn và sự mơ hồ đan xen.

Ánh trăng chiếu rọi người thất ý, cũng chiếu rọi cả núi non và vạn vật.

Ly hôn là giả, chồng cũ không tồn tại, vậy cái gọi là "chưa từng được lựa chọn một cách kiên định" đó là thật hay giả, liệu sự kiên định của mình có trở thành biểu hiện của sự không chín chắn trong mắt nàng không.

Sau khi xử lý vết thương ở bệnh viện xã khu, Vân Hồi Chi vốn không cảm thấy đau lắm, giờ lại bắt đầu nóng rát khó chịu.

Nhưng cô cảm thấy cũng không có gì to tát, hồi nhỏ tập xe đạp, tập trượt ván, té ngã là chuyện thường tình.

Chân cô có nhiều vết thương, nhưng da dẻ trời sinh đã đẹp, sau khi lành sẹo cũng không quá rõ, chỉ còn lại những vết sẹo mờ nhạt.

Cô cảm thấy rất thú vị, sau mỗi vết sẹo đều là một câu chuyện nhỏ về sự trưởng thành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!