*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Mẹ, con ra ngoài một lát."
Thay quần áo xong, xách túi chuẩn bị ra cửa.
Sở Nhược Du vừa chào xong, đến huyền quan ngồi xuống thay giày, giọng mẹ nàng vọng lại: "Đi thăm Dư Hàm à con?"
"Vâng." Thái độ của nàng nhàn nhạt.
Sau khi về nhà, trong lòng không có gì vướng bận nên nàng đã xử lý xong một phần công việc của kỳ nghỉ hè ở trường, rồi lại ở lì trong phòng buồn bã hai ngày, đến khi Nhậm Dư Hàm liên lạc, mới nhớ ra đã hứa với người ta, về sẽ qua nhà thăm cô ấy.
Không muốn ra cửa, nhưng Sở Nhược Du biết mình nên đi.
Dù sao nàng cũng không thể không quan tâm đến vết thương của Nhậm Dư Hàm, dù thế nào đi nữa, mỗi người đều bình an là tốt nhất.
Quan trọng nhất là, ngày thường lạnh nhạt còn có thể nói này nói nọ, nếu đến cả người ta bị thương cũng không đến thăm, thì đúng là bất cận nhân tình, lòng dạ quá hẹp hòi, chẳng khác nào tự bôi xấu mình.
Trắng trợn làm trò cười cho thiên hạ.
Sở Nhược Du cố tình chọn lúc chồng Nhậm Dư Hàm không có ở nhà để qua, tránh gặp phải lại thấy xấu hổ.
Mẹ nàng đứng bên cạnh lải nhải không ngớt: "Con nói con đi chơi một chuyến, ở lại nhiều ngày như vậy, về cũng không mang chút đặc sản nào. Nếu không thì cũng có thể mang một ít qua cho Dư Hàm chứ."
"Chị ấy có món gì mà chưa từng ăn qua? Chẳng có đặc sản gì đâu, đồ ăn ở đó chỗ nào cũng mua được, con không dễ bị gạt đâu."
Sở Nhược Du thay giày xong, ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn mẹ mình.
Bà Tân cũng không tức giận, đánh giá con gái mình, vừa cười vừa nói: "Con nói như vậy thì chỗ đó của người ta chẳng ra gì cả, không đến ăn mà còn ở lại nhiều ngày như vậy."
Bà vẫn có chút nghi ngờ không biết Sở Nhược Du ở đó làm gì, không lẽ là lén lút yêu đương rồi.
Bởi vì ở đó không có ai lải nhải.
Mẹ nàng đợi con gái đi ra ngoài, lúc chuẩn bị đóng cửa mới đột nhiên phát hiện có điều gì đó không ổn.
"Hôm nay con không trang điểm mà ra cửa à, trước kia đến chỗ Dư Hàm nước hoa còn phải xịt đến nửa chai."
Sở Nhược Du cứng người lại, mạnh miệng nói: "Con không nhớ, trời nóng, lười sửa soạn."
Nàng rất hiểu mẹ mình, một người gia trưởng điển hình, hoàn toàn không biết gì về tình cảm đồng giới.
Hôm nay nói như vậy, không phải vì phát hiện ra nàng từng có những suy nghĩ đặc biệt đối với Nhậm Dư Hàm, mà chỉ là thấy nàng ăn mặc xuề xòa, đơn thuần muốn trêu chọc nàng mà thôi.
Bởi vì mẹ nàng vẫn luôn cảm thấy, việc nàng ăn diện lộng lẫy trước mặt Nhậm Dư Hàm, chỉ là một kiểu đua đòi giữa con gái với nhau.
Đại tỷ tỷ xinh đẹp ưu tú như vậy, nàng mà không sửa soạn cho xinh đẹp một chút thì không dám ngẩng đầu, người ta sẽ không thèm chơi với nàng.
"Mẹ, con ra ngoài một lát."
Thay quần áo xong, xách túi chuẩn bị ra cửa.
Sở Nhược Du vừa chào xong, đến huyền quan ngồi xuống thay giày, giọng mẹ nàng vọng lại: "Đi thăm Dư Hàm à con?"
"Vâng." Thái độ của nàng nhàn nhạt.
Sau khi về nhà, trong lòng không có gì vướng bận nên nàng đã xử lý xong một phần công việc của kỳ nghỉ hè ở trường, rồi lại ở lì trong phòng buồn bã hai ngày, đến khi Nhậm Dư Hàm liên lạc, mới nhớ ra đã hứa với người ta, về sẽ qua nhà thăm cô ấy.
Không muốn ra cửa, nhưng Sở Nhược Du biết mình nên đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!