Chương 30: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ai đó đã từng nói, người trẻ tuổi nên đi ngủ sớm.

Ai đó là ai không quan trọng, xưa nay trong ngoài nước, các bậc danh nhân hẳn đều đã từng phát biểu quan điểm tương tự.

Thời trung học, mỗi lần viết văn nghị luận, Vân Hồi Chi đều tùy tiện bịa ra những danh ngôn, lời răn cùng tên tác giả, giả vờ mình là một người có học thức.

Có được cộng điểm hay bị trừ điểm vì điều đó không, cô cũng không rõ lắm.

Nói đến việc ngủ sớm, là vì khi màn đêm bao trùm, thần ban đêm sẽ mê hoặc lòng người, khiến con người dễ phạm phải những sai lầm ngớ ngẩn.

Vân Hồi Chi từng là một tín đồ trung thành của việc thức khuya, cô canh giữ ánh trăng và kim đồng hồ lúc rạng sáng, tin tưởng vững chắc rằng không khí của ban đêm sẽ mang lại cho cô cảm giác an nhàn, thoải mái tuyệt đối.

Nhưng cô phát hiện ra, mình đâu phải là nghệ sĩ cần tìm cảm hứng vào ban đêm, thức khuya chỉ làm tinh thần uể oải, chỉ có thể làm những việc vô nghĩa.

Hai từ "vô nghĩa" khiến cô nghĩ đến hành trình tâm lý của mình trước khi đến thị trấn Kiêm Gia.

Vân Dũng có ý định cho cô ra nước ngoài học, nhưng khi cô đang làm công tác chuẩn bị, bỗng dưng cảm thấy một trận lạnh lẽo trong lòng, cô nghĩ, có bao nhiêu người hy vọng mình đi càng xa càng tốt đây.

Ý nghĩ này thật trẻ con, ba mẹ cô cũng không đến mức thấy cô là phiền lòng, thỉnh thoảng còn tìm vài lý do để gặp cô, chẳng qua chỉ là xa lạ với cô mà thôi.

Chỉ là một khi ý nghĩ ma quái ấy nảy sinh, liền không thể nào xua đi được nữa, Vân Hồi Chi từ bỏ việc ra nước ngoài.

Bà ngoại yêu thích âm nhạc và nghệ thuật, từng dạy cho cô nhiều loại nhạc cụ, cô đều theo học một chút.

Cũng chỉ là một chút, học là để làm bà ngoại vui, chứ thật ra cô không thích.

Bà ngoại bảo cô học, cũng không hề có yêu cầu khắt khe, chỉ là muốn cô có thể phong phú hơn, không cô đơn.

Chỗ tốt của việc học nhạc cụ là có thể dùng để quyến rũ con gái trong những buổi tiệc văn nghệ, nhưng người trong nghề vừa nghe đã biết cô lười luyện tập, không phải là người có năng khiếu.

Cho nên, cô không thể nào trở thành nhạc sĩ.

Cô thích nhiếp ảnh, vì thích, nên lại không muốn lấy đó làm nghề mưu sinh.

Còn tại sao, cô cũng không nói rõ được.

Có lẽ là vì kỹ thuật chỉ đủ để tự giải trí mà thôi.

Cô là sinh viên chuyên ngành tiếng Anh, chọn ngành này cũng chẳng có tính toán gì nhiều, chỉ vì trong tất cả các môn học, tiếng Anh là môn cô học ít tốn sức nhất.

Lúc trước khi chọn chuyên ngành, cũng không có ai can thiệp vào quyết định của cô, hoặc có lẽ là chẳng ai thèm để tâm.

Dừng lại.

Dòng suy nghĩ như thác nước không thể nào ngăn lại.

Nói tóm lại, nội dung những đêm thức khuya của cô không có gì bổ béo, cho nên đã từ bỏ.

Ai đó đã từng nói, người trẻ tuổi nên đi ngủ sớm.

Ai đó là ai không quan trọng, xưa nay trong ngoài nước, các bậc danh nhân hẳn đều đã từng phát biểu quan điểm tương tự.

Thời trung học, mỗi lần viết văn nghị luận, Vân Hồi Chi đều tùy tiện bịa ra những danh ngôn, lời răn cùng tên tác giả, giả vờ mình là một người có học thức.

Có được cộng điểm hay bị trừ điểm vì điều đó không, cô cũng không rõ lắm.

Nói đến việc ngủ sớm, là vì khi màn đêm bao trùm, thần ban đêm sẽ mê hoặc lòng người, khiến con người dễ phạm phải những sai lầm ngớ ngẩn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!