*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tâm trạng của Sở Nhược Du tối hôm qua vốn dĩ đang rất tốt, sau đó lại trở nên u ám.
Vân Hồi Chi nhìn thấy rất rõ ràng.
Sở Nhược Du đối với người và việc thường không mấy khi dao động, trên mặt về cơ bản không có những biểu cảm khoa trương, không giống như Vân Hồi Chi.
Sự khác biệt giữa lúc nàng vui và không vui, còn khó phát hiện hơn cả trò chơi tìm điểm khác biệt trên tranh vẽ hồi còn nhỏ.
Nói một cách tự hào, Vân Hồi Chi có thể dễ dàng nhìn ra được điều đó.
Sở Nhược Du không phải là người mặt lạnh như tiền, không phải là một mặt hồ không thể nào gợn sóng, chỉ cần quan sát tinh tế, sẽ phát hiện ra những thay đổi trong cảm xúc của nàng.
Ví dụ như tối hôm qua, lúc cô sấy tóc xong bước ra tìm Sở Nhược Du, chi tiết khiến cô phát hiện ra Sở Nhược Du có lẽ không vui lắm, không chỉ là nhíu mày.
Thực tế thì có lúc tâm trạng Sở Nhược Du không tệ, cũng sẽ nhíu mày, mượn đó để nín cười.
Tối hôm qua Sở Nhược Du có vẻ chậm chạp, Vân Hồi Chi đã bò lên giường rồi, nàng mới hoàn hồn, sau đó mỉm cười với cô một cái.
Nụ cười này đúng là giấu đầu hở đuôi.
Khi tâm trạng Sở Nhược Du không tệ, đặc biệt là ở trên giường, nàng thường khinh thường không thèm cười với cái đuôi hay bám người này.
Thường thường khi Vân Hồi Chi cọ sát vào người nàng, nàng đều dùng vẻ mặt thờ ơ để dò xét, chỉ cần nhướng mày là đã ngầm biểu thị sự đồng ý.
Nhưng khi tâm trạng nàng không tốt, cũng sẽ không nổi giận lung tung, nếu là chuyện không liên quan gì đến Vân Hồi Chi, nàng thường không chịu nói.
Thậm chí sợ bị người khác hỏi, còn giả vờ vui vẻ, để trấn an người khác một chút.
Cho nên khi Vân Hồi Chi thấy nàng cười như vậy, trong lòng liền đau nhói, liền muốn giúp nàng vuốt phẳng những nếp nhăn giữa hai hàng lông mày.
Cô hỏi một câu, Sở Nhược Du tỏ vẻ không muốn nói.
Mỗi người đều có những bí mật lớn nhỏ của riêng mình, không phải chuyện gì chia sẻ ra ngoài cũng có thể nhẹ nhõm. Có những nỗi chua xót và phiền não thuộc về riêng mình, nhất định cần bản thân phải âm thầm tiêu hóa.
Vân Hồi Chi hoàn toàn thấu hiểu.
Dù cô muốn hiểu rõ hơn về Sở Nhược Du, dù cô muốn giúp Sở Nhược Du chia sẻ nỗi lo, nhưng cô không muốn làm khó người khác mà hỏi thêm.
Thế là cô rủ Sở Nhược Du làm chuyện khác, dù có hoang đường, lả lướt đến đâu cũng không sợ, đây chẳng qua cũng chỉ là mục đích của chuyến đi này của Sở Nhược Du mà thôi.
Cô tận tâm tận lực, cả đêm chỗ nào cũng mỏi nhừ, nhưng vẻ mặt đắm chìm của Sở Nhược Du lại làm cô rất hưởng thụ.
Cô tự cảm thấy mình như một siêu anh hùng, đã tạm thời vớt được người trong lòng ra khỏi biển khổ.
Nhưng vừa mới kết thúc, Sở Nhược Du liền mở miệng hỏi, nàng có phải hơi hư không?
Tâm trạng của Sở Nhược Du tối hôm qua vốn dĩ đang rất tốt, sau đó lại trở nên u ám.
Vân Hồi Chi nhìn thấy rất rõ ràng.
Sở Nhược Du đối với người và việc thường không mấy khi dao động, trên mặt về cơ bản không có những biểu cảm khoa trương, không giống như Vân Hồi Chi.
Sự khác biệt giữa lúc nàng vui và không vui, còn khó phát hiện hơn cả trò chơi tìm điểm khác biệt trên tranh vẽ hồi còn nhỏ.
Nói một cách tự hào, Vân Hồi Chi có thể dễ dàng nhìn ra được điều đó.
Sở Nhược Du không phải là người mặt lạnh như tiền, không phải là một mặt hồ không thể nào gợn sóng, chỉ cần quan sát tinh tế, sẽ phát hiện ra những thay đổi trong cảm xúc của nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!