*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thứ vũ khí sắc nhọn bị ném lên tấm kính lưu ly vốn đã không mấy kiên cố, trong khoảnh khắc vỡ tan thành bột mịn, như những đám mây tía bị gió thổi tan.
Giọng Vân Hồi Chi vừa dứt, sắc mặt Sở Nhược Du cũng tái đi vài phần, nàng mím chặt môi dưới, không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Cảm giác choáng váng ập đến như bị cảm nắng, đầu Vân Hồi Chi nặng trịch, chân thì nhẹ bẫng, đôi mắt như lên men.
Miễn cưỡng kìm nén sự thất thố, "Chị cứ bận đi, tôi đi nấu cơm trước."
Cô trốn khỏi hiện trường đang mất kiểm soát...
Thị trấn Kiêm Gia là một chốn thế ngoại đào nguyên, đương nhiên là đối với những người vừa có tiền lại vừa có thời gian.
Sở Nhược Du có tiền, Vân Hồi Chi có thời gian, trên cơ sở đó, mối quan hệ giữa họ từ trước đến nay đều nhẹ nhàng, vui vẻ.
Cho nên mới khiến người ta hiểu lầm, cho rằng sự nhẹ nhàng vui vẻ này chỉ có được khi ở bên nhau.
Đến nỗi Vân Hồi Chi đã quên mất bản thân, miệng lưỡi thiếu suy nghĩ nói ra những lời không nên nói, thật không lễ phép và thiếu giáo dưỡng.
Cô tủi thân là thật, ai mà bị người mình có hảo cảm dùng dao đâm cũng sẽ không chịu nổi.
Nhưng cô không trách Sở Nhược Du nổi giận với mình, những gì Sở Nhược Du nói đều đúng.
Đầu tiên, người ta nói chuyện với ai cũng là tự do của họ, liên quan gì đến một người ngoài cuộc.
Mọi hoạt động tâm lý của Sở Nhược Du khi trả lời tin nhắn, đều là do nàng cam tâm tình nguyện, người ngoài nhìn vào thấy chua xót, nhưng chỉ cần nàng thích thú thì không có vấn đề gì cả.
Tiếp theo, bản thân mình cũng thật sự không hiểu hết mọi chuyện của Sở Nhược Du, chỉ là nghe qua vài lời nói bâng quơ.
Có lẽ nàng đang gặp phải những chuyện khó giải quyết khác hoặc những người khó đối phó, nên mới tâm thần bất định, có lẽ nàng căn bản không hề để ý đến đối phương, chỉ là tùy tiện trả lời một câu.
Lại có lẽ người đàn ông kia đã từng cứu mạng nàng, tình cảm vợ chồng của họ không thành, nhưng Sở Nhược Du vẫn coi anh ta là một người rất quan trọng.
Bản thân mình không nên cảm thấy anh ta không xứng đáng, đó là sự không tôn trọng đối với Sở Nhược Du.
Cuối cùng, Vân Hồi Chi tự kiểm điểm, những lời chỉ điểm của cô đối với Sở Nhược Du thật sự rất buồn cười.
Người ta bỏ tiền ra đến đây chơi, mục đích chính là để chữa lành vết thương, đến nay chưa lành cũng không phải lỗi của người ta.
"Không đến lượt", từ này dùng rất đúng.
Cô suy nghĩ, Sở Nhược Du rốt cuộc dạy môn nào, Ngữ văn sao?
Nhưng khí chất lúc mắng người lại có vẻ giống giáo viên Toán hơn.
Vân Hồi Chi học không giỏi Toán, cho nên từ nhỏ đến lớn giáo viên Toán của cô đều rất hung dữ với cô, vì vậy môn Toán của cô lại càng thêm tệ.
Thứ vũ khí sắc nhọn bị ném lên tấm kính lưu ly vốn đã không mấy kiên cố, trong khoảnh khắc vỡ tan thành bột mịn, như những đám mây tía bị gió thổi tan.
Giọng Vân Hồi Chi vừa dứt, sắc mặt Sở Nhược Du cũng tái đi vài phần, nàng mím chặt môi dưới, không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Cảm giác choáng váng ập đến như bị cảm nắng, đầu Vân Hồi Chi nặng trịch, chân thì nhẹ bẫng, đôi mắt như lên men.
Miễn cưỡng kìm nén sự thất thố, "Chị cứ bận đi, tôi đi nấu cơm trước."
Cô trốn khỏi hiện trường đang mất kiểm soát...
Thị trấn Kiêm Gia là một chốn thế ngoại đào nguyên, đương nhiên là đối với những người vừa có tiền lại vừa có thời gian.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!