Chương 13: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Quầy bán kem lúc này ít người xếp hàng hơn buổi sáng, Vân Hồi Chi vui vẻ đi trước.

Lúc sắp đến lượt, cô chụp lại bảng menu, gửi cho Sở Nhược Du, hỏi nàng muốn ăn loại nào.

Sở Nhược Du không có khẩu vị, nhưng nước thì sắp uống hết rồi, nên nhờ mua một chai nước đá.

Vài phút sau Vân Hồi Chi len lỏi ra được, chạy về phía Sở Nhược Du đang nghỉ tạm dưới mái đình.

Sở Nhược Du đang trò chuyện với một dì trung niên, biết được đối phương cùng nghề với mình, là một giáo viên đã về hưu.

Nàng rất hâm mộ: "Vẫn là về hưu sướng nhất."

Dì ấy an ủi: "Cháu không vội, hai mươi mấy năm thấm thoắt cũng qua thôi."

Mắt phải chớp chậm đến mức nào, mới có thể đợi được đến ngày lãnh lương hưu.

1Nếu không phải đi làm, nàng muốn ở lại thị trấn nhỏ này mãi, mỗi ngày đi ngắm cảnh khắp nơi, ăn uống thỏa thích.

Sau đó...

Sở Nhược Du đột nhiên phát hiện, khi nàng mải mê tưởng tượng, lựa chọn mặc định trong đầu lại là Vân Hồi Chi ở bên cạnh nàng.

Thôi, chỉ là chơi bời qua đường mà thôi.

Thị trấn nhỏ cuối cùng cũng không thể nào đặc sắc bằng đô thị, cảm giác mới mẻ qua đi, vẫn là trở về với vòng tròn cuộc sống của mình thì thoải mái hơn.

Nghiêng người, phát hiện Vân Hồi Chi đang che nắng, đứng cười trước mặt nàng.

Cô mở que kem, đưa cho Sở Nhược Du: "Đợi lâu rồi, nè, cho chị nếm miếng đầu tiên."

"Không nếm."

Sở Nhược Du không muốn ăn chung một que kem với cô, chỉ nhận lấy chai nước trong tay cô.

"Không nếm hối hận cả đời đó." Vân Hồi Chi nói giọng đầy nguy hiểm.

Không nói nên lời nhìn cô một cái, đợi cô ngồi xuống bên cạnh, que kem lại được đưa đến tận miệng, Sở Nhược Du mới miễn cưỡng cắn một miếng.

Hương vị quả thật không tệ, nhưng không đáng để cố ý xếp hàng mua ở một nơi như thế này.

"Ừm, ngon lắm, cô ăn đi."

Vân Hồi Chi vì mải nói chuyện nên ăn rất chậm, lại thêm ánh nắng chói chang lúc bốn giờ chiều mùa hè, kem tan rất nhanh, không thể tránh khỏi việc dính vào tay.

Sở Nhược Du thật sự nhìn không nổi, lấy khăn giấy ướt ra giúp cô lau, "Cô là trẻ con à? Ăn que kem mà cũng làm dính đầy tay."

"À đúng rồi, cô là học sinh mà."

Động tác của nàng tuy nhanh, nhưng lau rất cẩn thận, nắm lấy cổ tay Vân Hồi Chi, lau sạch từng ngón một.

Dù nàng có nói móc, Vân Hồi Chi trong khoảng thời gian này cũng không hề hé răng nửa lời.

Sở Nhược Du cảm thấy không ổn, ngẩng đầu nhìn lại, Vân Hồi Chi đang chăm chú nhìn tay nàng, sau đó nắm lấy đầu ngón tay nàng, nhẹ nhàng sờ sờ.

Quầy bán kem lúc này ít người xếp hàng hơn buổi sáng, Vân Hồi Chi vui vẻ đi trước.

Lúc sắp đến lượt, cô chụp lại bảng menu, gửi cho Sở Nhược Du, hỏi nàng muốn ăn loại nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!