Chương 10: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sở Nhược Du đeo chiếc túi thơm nhỏ mà Vân Hồi Chi tặng lên chiếc ba lô thường ngày, Vân Hồi Chi nói chú chó nhỏ thêu trên đó trông rất oai vệ, có thể xua đuổi kẻ xấu.

Còn viên đá may mắn mà cô chọn từ "những người bạn" của nó, trông cũng rất ngoan ngoãn, nỗ lực che chở cho nàng.

Dậy thật sớm, bôi kem chống nắng đầy đủ, ăn sáng xong, Vân Hồi Chi lái xe chở Sở Nhược Du đến cổng lớn khu du lịch.

"Xe máy điện này là của cô à?"

"Không phải, cũng là trộm đó."

"Cô là phường trộm cắp lừng danh nào vậy?"

"Sợ hả? Hừ hừ, tôi mà bị bắt, chị chính là đồng lõa, không chạy thoát được đâu."

Hai ngày ở chung khiến Vân Hồi Chi càng thêm thoải mái, dọc đường đi miệng cũng không ngơi nghỉ, thấy cái gì cũng nói chuyện với Sở Nhược Du.

Từ chuyện Tiểu Chương ở quầy lễ tân hôm nay bị nổi một cái mụn nước ở khóe miệng nên trông càng thêm khó chịu, đến món cháo táo đỏ ở quán ăn sáng nay ngọt đến rụng răng, rồi lại đến chuyện cô vừa nhìn thấy hai người đồng tính nam trên đường...

"Làm sao cô biết được vậy?"

Sở Nhược Du không mấy hứng thú với người khác, nhưng vẫn đáp lại lời cô.

"Trực giác thôi, liếc mắt một cái là nhìn ra ngay."

"Vậy mắt cô lợi hại thật đấy."

"Đương nhiên, tôi không bị cận, thị lực có thể đi lái máy bay luôn đó!"

Vân Hồi Chi vừa nói vừa bắt chước tiếng máy bay cất cánh.

Sở Nhược Du lạnh lùng nghĩ thầm cô thích hợp đi làm giáo viên mầm non, bọn trẻ con sẽ thích chơi với cô.

Nói chuyện một lúc đã đến nơi, dựng xe xong, hai người bắt đầu xếp hàng.

Kỳ nghỉ hè là mùa cao điểm, thị trấn tuy nhỏ nhưng du khách lại không ít, nhìn một cái không thấy cuối hàng đâu.

Thời gian tuy còn sớm, nhưng nắng hè không hề yếu, chói chang từ sau những đám mây hiện ra, cảm giác nóng rực ập đến.

"Chị có nóng không?" Vân Hồi Chi đưa nước cho nàng.

Chai nước trước khi đưa qua đã được vặn nắp sẵn, vì vậy Sở Nhược Du cũng không tốn sức mà mở ra uống.

"Cũng tạm, tôi không sợ nóng, chỉ sợ bị phơi đen thôi."

"Sợ gì chứ, chị đã trắng lắm rồi, dù có đen đi một chút, vẫn trắng hơn người bình thường nhiều."

Cả hai đều đội mũ tai bèo, khi nói chuyện gần nhau, vành nón chạm vào nhau, tạo thành một khoảng râm mát nhỏ.

Da Sở Nhược Du vừa trắng lại vừa mỏng, cho nên mỗi lần hơi không kiểm soát được, Vân Hồi Chi lại để lại "chứng cứ phạm tội" trên người nàng.

Điểm này rất phiền phức, nhưng Sở Nhược Du cũng không so đo với cô, chuyện ra tay hơi nặng làm đau, hay để lại vết tích khó coi, nàng đều không hề nhắc đến.

Sở Nhược Du đeo chiếc túi thơm nhỏ mà Vân Hồi Chi tặng lên chiếc ba lô thường ngày, Vân Hồi Chi nói chú chó nhỏ thêu trên đó trông rất oai vệ, có thể xua đuổi kẻ xấu.

Còn viên đá may mắn mà cô chọn từ "những người bạn" của nó, trông cũng rất ngoan ngoãn, nỗ lực che chở cho nàng.

Dậy thật sớm, bôi kem chống nắng đầy đủ, ăn sáng xong, Vân Hồi Chi lái xe chở Sở Nhược Du đến cổng lớn khu du lịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!