Chương 9: (Vô Đề)

Nội dung rất đơn giản.

Trong thư gửi quản gia, ta mắng ông ta phản bội, nói ta đã tìm được chứng cứ ông bị mua chuộc, sớm muộn cũng vạch trần.

Trong thư gửi phụ thân, ta bảo ông đừng lo, ta đã có cách phá cục, còn nhờ được một "cao nhân", chỉ đợi ba ngày sau, tại đại điện, cùng Tĩnh Vương đối chất.

Hai bức thư, nửa thật nửa giả.

Vừa là khói mù cho Tiêu Lẫm, vừa là ám hiệu cho phụ thân và quản gia.

Ta tin, với trí tuệ của họ, sẽ hiểu ý ngoài lời.

Tiêu Lẫm đọc được, sẽ nghĩ gì?

Hắn sẽ cho rằng ta đang giả vờ, làm ra vẻ.

Một nữ nhân bị giam trong Vương phủ, có thể tìm được chứng cứ gì? mời được cao nhân nào?

Hắn sẽ càng khinh thường ta.

Cũng sẽ càng nóng vội, muốn trong ba ngày tới, triệt để đánh gục ta.

Hắn sẽ ép quản gia, buộc ông cắn chặt Thẩm gia.

Sẽ thúc Đại Lý Tự nhanh chóng kết án.

Hắn càng vội, càng dễ sai.

Mà điều ta cần, chính là sai lầm của hắn.

Làm xong tất cả, ta bình thản chờ đợi.

Chờ ngày "xét xử" sau ba ngày.

Ba ngày này, Vương phủ yên tĩnh lạ thường.

Tiêu Lẫm không đến viện ta nữa.

Đức phi cũng an phận hơn.

Giống như sự yên lặng trước cơn bão.

Đến ngày thứ ba.

Thái giám trong cung cuối cùng cũng đến.

Truyền ta lập tức vào cung, cùng Đại Lý Tự, Tĩnh Vương, Thẩm tướng, đối chất trước điện Kim Loan.

Ta thay một bộ cung trang giản dị.

Không đeo bất kỳ trang sức hoa lệ nào.

Trước khi ra cửa, Xuân Hòa lo lắng nhìn ta.

"Tiểu thư, người thật sự nắm chắc không?"

Ta nhìn nàng, khẽ cười.

"Yên tâm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!