Chương 8: (Vô Đề)

"Vậy ngươi nghĩ, lão quản gia theo Thẩm gia mấy chục năm, sẽ vì một nghìn lượng bạc mà phản bội sao?"

Xuân Hòa sững lại, lắc đầu.

"Không, Vương quản gia trung thành nhất."

"Vậy vì sao ông ấy nhận tội?"

"Ông ấy… bị ép cung!"

"Đúng." ta gật đầu, "Cho nên nhân chứng là giả."

"Còn vật chứng?"

"Một cuốn sổ giả, một nghìn lượng bạc." ta cười lạnh, "Đức phi và Tiêu Lẫm, xem thường Thẩm gia quá rồi."

"Họ nghĩ dùng thủ đoạn vu oan như vậy, có thể dồn chúng ta vào chỗ chết?"

"Họ chỉ nhìn thấy chứng cứ bề ngoài, mà bỏ qua điểm quan trọng nhất."

"Là gì?"

"Thời gian."

Ta quay người nhìn Xuân Hòa.

"Từ lúc ta tuyên bố bán sính lễ, đến khi quản gia bị bắt, chỉ có năm ngày."

"Năm ngày, muốn bán hơn trăm rương sính lễ, đổi thành bạc, lại mua lương thực, vận chuyển ra ngoài thành, còn phải làm sổ sách giả hoàn hảo…"

"Xuân Hòa, ngươi thấy có khả năng không?"

Mắt Xuân Hòa sáng lên.

"Không thể! Thời gian quá gấp! Chỉ riêng việc kiểm kê sính lễ cũng không xong trong năm ngày!"

"Đúng vậy." ta gật đầu, "Cho nên vật chứng cũng là giả."

"Hoặc nói đúng hơn, những "vật chứng" đó, là thứ họ đã chuẩn bị sẵn từ trước."

"Vậy chúng ta chứng minh thế nào?"

"Ta không cần chứng minh." ta nói, "Ta chỉ cần tìm ra sơ hở của họ."

"Đức phi làm việc nóng vội. Tiêu Lẫm tuy có tâm cơ, nhưng quá tự phụ."

"Họ cho rằng kế hoạch này hoàn hảo, thì nhất định sẽ để lại dấu vết."

Ta bước đến trước bàn, trải ra một tấm bản đồ kinh thành.

"Hiện tại, chúng ta bị vây trong Vương phủ và Thẩm phủ."

"Người có thể giúp chúng ta, chỉ có chính chúng ta."

"Xuân Hòa, ngươi lập tức đi làm một việc."

Ta hạ thấp giọng, ghé tai nàng dặn dò vài câu.

Xuân Hòa nghe xong, sắc mặt trắng bệch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!