Muốn phá hủy hình tượng "nạn nhân" mà ta khó khăn lắm mới có được trong lòng dân chúng.
Dụng tâm thật độc ác.
Xuân Hòa lo đến xoay vòng.
"Tiểu thư, chắc chắn là Đức phi làm! Chúng ta có nên đi tìm bà ta nói lý không?"
"Nói lý cái gì?" ta đang tỉa một chậu lan, không ngẩng đầu, "Đến hỏi bà ta có phải bà làm không? Bà ta sẽ thừa nhận sao?"
"Vậy… vậy phải làm sao? Chẳng lẽ để họ vu khống người như vậy?"
"Đây gọi là dương mưu." ta đặt kéo xuống, nhìn Xuân Hòa, "Bà ta chính là muốn ép ta ra tay."
"Nếu ta tức giận đi biện giải, đi gây chuyện, ngược lại sẽ càng chứng thực hình tượng "ghen tuông bá đạo" mà họ dựng lên."
"Vậy ta nên làm gì?"
Ta cười, cầm bình nước tưới lan.
"Không làm gì cả."
"Người trong sạch, tự sẽ trong sạch."
Xuân Hòa vẫn chưa yên tâm.
Nhưng ta lại không lo lắng chút nào.
Thủ đoạn của Đức phi, quá thấp.
Bà ta nghĩ rằng danh tiếng là tất cả của một người phụ nữ.
Nhưng không biết rằng, đôi khi hành động còn có sức nặng hơn lời nói.
Vài ngày sau.
Kinh thành gặp một trận mưa lớn trăm năm hiếm có.
Mưa kéo dài ba ngày ba đêm, nước sông dâng cao, nhấn chìm ruộng đồng và thôn trang ngoài thành.
Vô số bách tính mất nhà cửa, trở thành dân chạy nạn.
Triều đình lập tức mở kho phát lương, dựng lều cháo ngoài thành.
Nhưng nạn dân quá đông, cứu tế của quan phủ chỉ như muối bỏ bể.
Đúng lúc này.
Ta lấy danh nghĩa Tĩnh Vương phi, tuyên bố một việc.
Ta sẽ bán toàn bộ một trăm hai mươi tám rương sính lễ.
Toàn bộ số tiền thu được, dùng để cứu tế dân bị nạn.
Tin tức vừa truyền ra.
Cả kinh thành lại chấn động.
06
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!