"Được."
Từ kẽ răng hắn bật ra một chữ.
"Bổn vương đáp ứng ngươi."
Nói xong, hắn xoay người lên ngựa, không ngoảnh lại, phi thẳng về phía Vương phủ.
Hắn không nói ta đi theo.
Cũng không nói chờ ta.
Cứ thế rời đi.
Để ta lại một mình trước cửa Thiên Hương Lâu.
Xuân Hòa tức giận dậm chân: "Tiểu thư, hắn… hắn sao lại như vậy!"
Ta nhìn bóng lưng hắn khuất dần, nụ cười trên môi chậm rãi lạnh đi.
Ta biết.
Hắn đang nói cho ta biết.
Dù hắn đã đáp ứng điều kiện của ta.
Nhưng bước vào Vương phủ, hắn vẫn có vô số cách khiến ta trả lại gấp bội những gì hôm nay hắn mất.
Cuộc chiến của chúng ta, mới chỉ bắt đầu.
05
Cuối cùng ta vẫn bước vào Tĩnh Vương phủ.
Không kiệu hoa, không nhạc hỷ.
Tiêu Lẫm không chờ ta, ta tự mình đi về.
Giống như một vị tướng thắng trận, nhưng cô độc một mình.
Ánh mắt của hạ nhân trong phủ nhìn ta, vừa sợ hãi vừa xa cách.
Không ai dám tỏ ra thân thiện.
Cũng không ai dám tỏ ra bất kính.
Chỉ im lặng, máy móc làm việc của mình.
Cả Vương phủ toát lên một bầu không khí u ám, ngột ngạt.
Ta được đưa thẳng đến tẩm cung của Đức phi.
Bà nửa nằm trên sập, sắc mặt tái nhợt như vừa bệnh nặng.
Thấy ta bước vào, ánh mắt lập tức trở nên oán độc.
"Ngươi còn dám đến gặp ta?"
Ta quy củ hành lễ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!