Chương 12: Hết

"Nàng chỉ cần biết, nàng xứng đáng với điều tốt hơn."

Lời hắn đơn giản.

Nhưng khiến tim ta khẽ rung.

Ta nhìn gương mặt rám nắng và ánh mắt chân thành ấy, bỗng thấy hơi nóng mặt.

Ta cúi đầu, không dám nhìn hắn nữa.

Trong đình, nhất thời im lặng.

Chỉ còn tiếng quân cờ khẽ vang.

Cuộc sống ở kinh thành vẫn tiếp diễn.

Tiêu Lẫm bị giam trong phủ, nửa năm không ra ngoài.

Nghe nói hắn thay đổi tính tình, ngày ngày uống rượu, sa sút.

Vương phủ từng đông đúc, nay vắng vẻ.

Đức tần trong cung cũng sống cô quạnh như bị bỏ quên.

Xuân Hòa thỉnh thoảng kể những chuyện ấy như trò cười.

Ta nghe, lòng lại rất yên.

Kết cục của họ, là do họ chọn.

Không còn liên quan đến ta nữa.

Ta quan tâm hơn đến việc an trí những nạn dân ngoài thành.

Số bạc từ việc bán sính lễ, vẫn còn dư.

Ta dùng số tiền ấy, mua một mảnh đất lớn ở ngoại ô kinh thành.

Xây nhà, khai ruộng.

Để những người không còn chốn nương thân, có một nơi gọi là nhà.

Ta đặt tên nơi đó là "Tân Sinh thôn".

Ta thường đến đó, dạy trẻ con đọc chữ, dạy phụ nữ quay tơ dệt vải.

Người trong thôn gọi ta là "Thẩm tiên sinh".

Họ không biết thân phận của ta.

Chỉ biết, ta là người đã cho họ một cuộc sống mới.

Nhìn nụ cười trên gương mặt họ, nhìn Tân Sinh thôn ngày một khởi sắc.

Ta cảm nhận được một sự mãn nguyện chưa từng có.

So với việc làm Vương phi, ý nghĩa hơn nhiều.

Hóa ra, giá trị của một người phụ nữ, không nằm ở việc gả cho ai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!