Sau khi xử xong, ánh mắt Hoàng đế lại rơi xuống ta.
"Thẩm nha đầu, hôn sự giữa con và… Quận vương, trẫm thấy nên dừng lại."
"Trẫm sẽ hạ chỉ giải trừ hôn ước."
"Những uất ức con chịu, trẫm sẽ bù đắp ở chỗ khác."
Trong lòng ta khẽ buông lỏng.
Đây chính là kết quả ta muốn.
Ta lập tức quỳ tạ ơn: "Đa tạ Thánh thượng thành toàn."
Phụ thân cũng liên tục dập đầu.
Một cuộc đối chất kinh tâm động phách, cuối cùng kết thúc bằng thắng lợi toàn diện của Thẩm gia.
Khi rời khỏi điện Kim Loan.
Tiêu Lẫm vẫn quỳ nguyên tại chỗ, như một pho tượng mất hồn.
Ta đi ngang qua hắn, không nhìn lấy một lần.
Giữa chúng ta, từ nay không còn liên hệ.
Trở về Thẩm phủ.
Cấm quân đã rút đi.
Trong phủ treo đèn kết hoa, náo nhiệt hơn cả Tết.
Ca ca Thẩm Thanh Nguyên đứng đợi ở cửa, vừa thấy ta liền ôm chầm lấy.
"Muội muội! Muội giỏi quá!"
Phụ thân nhìn ta, trong mắt đầy tự hào và an ủi.
Đêm đó.
Tướng quân Lục Chiêu đích thân đến bái phỏng.
Phụ thân và ca ca cảm tạ hắn không ngớt.
Nhưng hắn chỉ nhìn ta, ánh mắt mang theo ý cười nhàn nhạt.
"Thẩm tiểu thư, trí dũng song toàn, Lục mỗ bội phục."
Ta đáp lễ.
"Nếu không có tướng quân tương trợ, Minh Thư cũng chỉ là nói suông. Đại nghĩa của tướng quân, ta ghi nhớ."
Phụ thân đứng bên cạnh, nhìn ta và Lục Chiêu, ánh mắt sâu xa.
Dường như ông đã nhìn ra điều gì đó.
Tiễn Lục Chiêu xong.
Ta một mình đứng trong sân, nhìn trăng trên trời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!