Chương 10: (Vô Đề)

Sắc mặt Đức phi lập tức trắng bệch.

Đồng tử Tiêu Lẫm co rút lại.

Ta tiếp lời:

"Ba ngày trước mới xảy ra vụ án, mà nửa tháng trước đã có sổ giả?"

"Xin hỏi Đại Lý Tự khanh, là Vương quản gia có thể biết trước tương lai, hay là Đại Lý Tự các ngươi đã sớm tham gia vào việc hãm hại này?"

"Ngươi… ngươi vu khống!" Đại Lý Tự khanh quỳ rạp, mồ hôi như mưa.

Ta không dừng lại.

"Còn một nghìn lượng bạc kia."

"Xin hỏi, tìm thấy ở đâu?"

"Trong… trong ngăn bí mật dưới giường của Vương Phúc Toàn."

"Ngăn bí mật?" ta quay sang quản gia, "Ông theo Thẩm gia mấy chục năm, ta lại không biết phòng ông có ngăn bí mật?"

Quản gia run lên, ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt đầy đau đớn.

Ta tiếp tục ép:

"Ông không cần nói. Ta nói thay ông."

"Bởi vì ngăn đó vốn không phải của ông."

"Mà là có người, lợi dụng lúc Thẩm phủ bị phong tỏa, lén lẻn vào phòng ông, dựng lên!"

"Và người làm việc đó, ta đã tìm được!"

Lời ta vừa dứt.

Ngoài điện vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Bắc cảnh đại tướng quân Lục Chiêu, mặc chiến giáp, sải bước vào.

Sau lưng hắn, áp giải hai tên cấm quân bị đánh đến bầm dập.

"Khởi bẩm Thánh thượng, mạt tướng Lục Chiêu có việc cần tâu!"

Hoàng đế nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm.

"Nói."

"Ba ngày trước, khi tuần tra ban đêm gần Thẩm phủ, mạt tướng bắt được hai người này."

"Họ mang vũ khí, khiêng một cái rương nặng, định trèo tường vào phủ."

"Sau khi tra hỏi, họ khai nhận, là nhận lệnh đi đặt bạc và tạo chứng cứ giả trong phòng quản gia."

Lời này như sét đánh giữa điện.

Hai tên cấm quân nhìn thấy Đức phi và Tiêu Lẫm, sợ đến dập đầu liên tục.

"Thánh thượng tha mạng! Là… là người của điện hạ sai chúng thần làm!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!