Chương 1: (Vô Đề)

Để dằn mặt ta, Vương phủ đã đóng cửa suốt ba canh giờ trong ngày đại hôn.

Ta ngồi trong kiệu hoa đếm từng nhịp thời gian, lắng nghe tiếng bàn tán xem náo nhiệt bên ngoài ngày một lớn. Một trăm hòm sính lễ cha chuẩn bị đã phơi mình dưới nắng gắt ròng rã suốt ba canh giờ.

Vị Vương phi vốn dĩ phải gả đi trong vinh quang, giờ đây lại trở thành trò cười cho cả kinh thành.

Ta đợi đến khắc cuối cùng của canh giờ thứ ba, tự tay vén khăn che đầu rồi đứng dậy:

"Không gả nữa, tất cả khiêng về!"

Cánh cửa Vương phủ cuối cùng cũng mở ra ngay khoảnh khắc ta dứt lời, nhưng ta đã không còn muốn bước vào đó nữa. Cả Vương phủ lập tức náo loạn

01

Không khí trong kiệu hoa ngột ngạt như một khối chì đông đặc.

Ta tên là Thẩm Minh Thư.

Hôm nay là ngày ta gả vào phủ Tĩnh Vương. Tĩnh Vương Tiêu Lẫm là vị hoàng tử được đương kim thánh thượng coi trọng nhất, cũng là phu quân tương lai của ta.

Ta và hắn vốn không có tình cảm, cuộc hôn nhân này là do thánh thượng đích thân chỉ định nhằm an phủ cha ta – người đang nắm giữ trọng binh trong tay.

Cha ta là đương triều Thừa tướng, ca ca Thẩm Thanh Nguyên cũng có tiếng tăm trong quân ngũ. Địa vị của Thẩm gia khiến hoàng gia kiêng dè. Cuộc hôn nhân này mang danh ân sủng, nhưng thực chất là để kiềm chế.

Ta hiểu. Cha cũng hiểu. Nhưng quân lệnh khó cưỡng. Cha chuẩn bị cho ta trăm hòm sính lễ, mười dặm hồng trang, gần như dốc cạn nửa gia sản Thẩm gia chỉ để ta có được cái uy khi ở Vương phủ.

Thế mà giờ đây, cái "uy" ấy lại đang bị phơi dưới nắng gắt trước cửa Tĩnh Vương phủ. Trở thành trò cười lớn nhất kinh thành.

Kiệu hoa dừng trước cửa phủ. Đại cửa sơn đỏ đóng chặt. Không nhạc hỷ, không đoàn đón dâu. Chỉ có một quản sự ra truyền lời rằng Vương gia có lệnh:

"Chưa tới giờ lành, Vương phi hãy chờ ở ngoài cửa."

Một lần chờ này là ba canh giờ. Sáu tiếng đồng hồ. Từ sáng sớm đến lúc hoàng hôn.

Tiếng xì xào bên ngoài kiệu từ thì thầm đã trở thành những lời chế giễu không thèm che đậy:

"Tiểu thư Thẩm gia này phạm lỗi gì mà Tĩnh Vương phủ lại không nể mặt đến thế?"

"Nghe nói là ý của Đức Phi nương nương, bà không thích vị nhi tức tương lai này."

"Chậc chậc, chưa vào cửa đã chịu nh/ ụ/ c nhã thế này, ngày sau khó sống rồi."

Xuân Hòa, nha hoàn hồi môn của ta, đứng ngoài kiệu sốt ruột đến phát khóc định xông lên lý luận mấy lần nhưng đều bị ta gọi lại.

"Tiểu thư, đã là giờ nào rồi, họ rõ ràng là cố ý!"

"Đừng vội."

Ta ngồi trong kiệu, giọng bình thản. Ta vén rèm kiệu nhìn ra ngoài, 128 hòm sính lễ đều được phủ lụa đỏ thượng hạng.

Giờ đây, sắc đỏ ấy dưới nắng gắt trông thật nhức mắt. Ta đếm nhịp tim mình. Từng nhịp, từng nhịp, chậm rãi và nặng nề.

Ta đang chờ. Chờ một kết quả, và chờ một thời khắc để hoàn toàn từ bỏ.

Trong kiệu hoa, không ai thấy được biểu cảm dưới khăn che đầu của ta, nhưng ta biết tâm mình đang lạnh dần.

Thẩm Minh Thư của trước đây, có lẽ còn chút ảo tưởng rằng Tiêu Lẫm là lương nhân, rằng Vương phủ sẽ là chốn cầm sắt hòa minh.

Giờ đây, ảo tưởng ấy vụn vỡ theo lời đàm tiếu bên ngoài. Ba canh giờ này là cái dằn mặt của Đức Phi, của Tiêu Lẫm, buộc ta phải thu hết kiêu hãnh mà cúi đầu xưng thần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!