Chương 9: (Vô Đề)

Dư Văn Gia cúp máy rồi đi xuống lầu.

"Nãy giờ em cứ ở sau anh đấy à?" Trì Kính hỏi.

"Vâng."

"Đi theo sau người ta mà không gọi một tiếng."

"Đông người quá, em có gọi anh cũng không nghe thấy."

"Vậy nếu anh không gọi cho em thì định im lặng luôn hay sao? Tính theo đuôi anh tới tận đâu?"

Từ "theo đuôi" rơi vào tai Dư Văn Gia nghe có gì đó là lạ.

"... Nói như em là tội phạm ấy."

Trì Kính bật cười.

Ngoài trời hơi lạnh thật. Mùa này nhiệt độ ngày và đêm chênh lệch lớn, mặt trời vừa lặn là gió bắt đầu se sắt.

"Tối nay muốn ăn gì?" Trì Kính quay sang hỏi Dư Văn Gia.

Dư Văn Gia liếc nhìn anh, thấy Trì Kính chẳng biết đã bỏ áo vest đâu mất, chỉ mặc mỗi cái sơ mi mỏng.

"Áo khoác của anh đâu rồi?"

"Cởi ra rồi, nhờ người mang về. Mặc vest đi loanh quanh trong trường thấy hơi lố."

"Anh thế này dễ bị cảm lạnh lắm."

Trì Kính lơ đễnh đáp: "Anh yếu đuối đến vậy à."

Dư Văn Gia liền cởi áo khoác gió trên người ra, đưa cho anh.

Trì Kính quay đầu nhìn cậu. Cởi áo khoác ra rồi, bên trong Dư Văn Gia cũng chỉ mặc một lớp áo mỏng, nhìn chẳng ấm hơn anh là bao.

"Anh không cần đâu, em mặc đi." Trì Kính từ chối.

Dư Văn Gia nhìn anh, rồi bất ngờ nói: "Tay."

"Hả?"

"Giơ lên chút."

Trì Kính không hiểu gì nhưng vẫn ngoan ngoãn giơ tay.

Dư Văn Gia dùng mu bàn tay khẽ chạm vào mu bàn tay của anh, tay Trì Kính lạnh buốt, chỉ cần chạm nhẹ là cảm nhận được ngay.

Cái chạm ấy nhẹ như một chiếc lá rơi khẽ lướt qua. Trì Kính còn chưa kịp phản ứng thì Dư Văn Gia đã không nói gì nữa, vươn tay khoác áo lên người anh. Nhìn dáng vẻ cậu như vậy, có vẻ không mặc thì không xong rồi. Trì Kính bất lực bật cười, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn mặc áo khoác của cậu.

Áo của Dư Văn Gia rộng hơn một cỡ, mặc lên người Trì Kính trông hơi thùng thình. Trên áo có mùi thơm nhẹ của nước giặt và cả hơi ấm còn sót lại của Dư Văn Gia.

Chiều nay Dư Văn Gia không đến phòng thí nghiệm. Có một đàn em trong nhóm gặp trục trặc, không tìm được ai hỏi, đành gọi điện cầu cứu cậu.

Người gọi là Tô Văn, học trò mà giáo sư Tề mới nhận, cũng là người duy nhất trong nhóm học thạc sĩ, mới vào năm nhất, còn lạ lẫm với nhiều quy trình trong phòng. Tuy bằng tuổi với Dư Văn Gia nhưng cậu ta cứ gọi Dư Văn Gia là sư huynh, chỉ vì cậu vào nhóm trước. Dư Văn Gia là người lâu năm nhất trong nhóm, nhưng lại không phải lớn tuổi nhất, các anh chị năm hai, năm ba đều lớn hơn cậu.

"Sư huynh, xin lỗi đã làm phiền anh, em có chút vấn đề muốn hỏi."

"Cậu nói đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!