Đừng giả vờ nữa. Cứ nhõng nhẽo với anh đi
Trì Kính mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc áo phông và quần thể thao. Ánh mắt anh vô tình lướt qua góc trên cùng của tủ, phát hiện một con gấu bông, đó là một chú gấu trắng mặc bộ đồ phi hành gia.
Trì Kính cũng có một con giống hệt, nhưng là màu nâu. Hai con là một cặp. Đó là món quà đầu tiên Dư Văn Gia tặng anh vào ngày Tết năm anh học lớp 10. Khi đó, Dư Văn Gia đang học lớp 8, mới chuyển đến sống với ông nội được khoảng một năm.
Trì Kính lấy con gấu xuống, nhìn nó một lúc, ngón tay khẽ gõ lên đầu chú gấu.
Rồi anh đặt nó trở lại chỗ cũ, cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Đi câu cá đổ khá nhiều mồ hôi, Trì Kính tranh thủ gội đầu luôn. Thời tiết bắt đầu oi bức, ở trong phòng tắm lâu khiến người ngột ngạt, nên tắm xong anh không sấy tóc, cứ thế đội khăn lên đầu, tóc vẫn còn ướt, quay lại phòng.
Dư Văn Gia vừa về đến nhà cách đây ba phút, lúc này đang ở trong phòng. Tầm nhìn của Trì Kính bị khăn chắn bớt, nên khi vừa mở cửa, khóe mắt chỉ thấy thấp thoáng bóng người ngồi ở mép giường, khiến anh hơi dừng lại, ngẩn ra một chút.
Dư Văn Gia đang cúi đầu nhìn điện thoại, nghe tiếng liền ngẩng lên.
"Làm anh hết hồn…" Trì Kính kéo khăn trên đầu ra sau, tiện tay đóng cửa phòng lại.
"Vậy mà đã hết hồn rồi à? Nếu em đi thẳng vào phòng tắm chắc anh phải giật mình gấp đôi mất."
"Em không dọa được anh đâu," Trì Kính cười, "anh khoá cửa phòng tắm rồi, em vào không nổi."
"Đừng xem thường sức và mánh khóe của người trẻ tuổi." Dư Văn Gia đặt điện thoại lên giường, nhìn anh, "Lại đây."
Trì Kính bước đến, đứng trước mặt cậu, cong mắt cười: "Đến rồi đây."
"Muốn ôm anh một cái." Dư Văn Gia nói.
Cạnh giường là một mảng tường kính sát sàn, rèm chưa kéo, từ trong phòng có thể nhìn ra vườn bên ngoài. Trì Kính đi kéo rèm lại, còn định quay ra khóa cửa, nhưng vừa xoay người đã bị Dư Văn Gia kéo tay ôm chặt vào lòng.
Trì Kính ngồi phịch lên người cậu, Dư Văn Gia vòng tay ôm lấy eo anh từ phía sau, đầu khẽ dụi vào gáy anh. Trì Kính vừa tắm xong, trên người còn vương mùi sữa tắm dịu nhẹ, tóc vẫn còn nhỏ nước, cổ mát lạnh.
Trì Kính bật cười: "Cho anh khóa cửa cái được không?"
"Không ai vào đâu." Dư Văn Gia ôm chặt không buông.
"Nhỡ đâu có thì sao?"
"Em có làm gì đâu." Dư Văn Gia nghiêng đầu nhìn anh, "Anh nghĩ em định làm gì?"
Trì Kính khẽ cười: "Em nghĩ mình không làm gì à?"
"Em làm gì chứ," Dư Văn Gia hôn nhẹ lên cổ anh, "ôm một cái thôi mà."
Trì Kính cười, không nói gì nữa, cứ để cậu ôm mình như thế. Anh hơi ngửa đầu ra sau: "Giúp anh lau tóc đi."
Dư Văn Gia khẽ "ừ", lấy khăn nhẹ nhàng lau tóc cho anh.
Tối nay cả nhà ăn cơm cùng nhau. Trước khi về, Trì Kính nói với Dư Văn Gia: "Anh về nhà lấy chút đồ."
Dư Văn Gia đi cùng anh về nhà cũ. Thấy anh vào phòng, mở tủ quần áo, lôi từ tầng dưới cùng ra một chiếc hộp. Trì Kính mở hộp lấy ra chú gấu phi hành gia mà nhiều năm trước Dư Văn Gia tặng mình.
Dư Văn Gia nhìn chú gấu trong tay anh, thoáng vẻ sửng sốt.
Trì Kính giữ gìn rất cẩn thận, còn để riêng trong một chiếc hộp nhựa trong suốt. Những năm qua dù đi đâu, chú gấu vẫn luôn ở lại căn phòng này, cất cùng với những ký ức thời niên thiếu của anh.
"Đi lấy chú gấu trong phòng em đi." Trì Kính giơ gấu lên trước mặt cậu lắc lắc, "Đem cả hai về nhà mình."
Dư Văn Gia nhìn chú gấu trong tay Trì Kính rất lâu, rồi ngẩng đầu lên nhìn anh, khẽ gật đầu: "Ừm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!