Chương 5: (Vô Đề)

Lục Tư Viễn có chút cạn lời: "Cậu đang nói linh tinh cái gì thế, đừng có đoán bậy đoán bạ."

"Còn bảo tôi nói linh tinh à, cậu khai thật đi, hồi đó cậu đi viện trợ châu Phi, có kể là đang thích một người, tính theo đuổi người ta, có phải là cậu ấy không? Chính là cậu Trì đó sao?"

Tính cách Lý Triệt vốn cởi mở, bình thường cũng không phải kiểu nhiều chuyện, hôm nay đúng là uống hơi nhiều, có chút phấn khích. Hăng máu đến mức quên mất rằng Dư Văn Gia đang ngồi ở ghế sau cũng quen biết Trì Kính, nên nói năng chẳng giữ ý tứ gì cả.

Lục Tư Viễn chậc một tiếng, hạ giọng nói: "Sư đệ của cậu còn đang ngồi sau đó, cái miệng quạ này còn không biết giữ mồm giữ miệng à?"

Lý Triệt quay đầu liếc nhìn Dư Văn Gia, cười hề hề nói: "Có gì đâu mà phải giấu, đâu phải chuyện gì mất mặt."

Xu hướng tính d. ục của Lục Tư Viễn đám bạn thân này đều biết cả, Dư Văn Gia cũng đã rõ từ lâu.

Lý Triệt rút một điếu thuốc từ bao ra, nói: "Tôi nhớ hồi đó cậu đâu có theo đuổi được người ta? Cậu ấy thẳng đúng không?"

Lục Tư Viễn nhíu mày ngăn lại: "Đừng hút thuốc trong xe."

"Ờ, được rồi, không hút nữa." Lý Triệt lại cất điếu thuốc về.

Còn chuyện Trì Kính có "thẳng" hay không thì Lục Tư Viễn không chắc, bởi người ta từ chối y đâu phải vì lý do đó.

Dù Lục Tư Viễn không trả lời thẳng vào câu hỏi của Lý Triệt, nhưng phản ứng của y đã nói lên tất cả.

Lục Tư Viễn từng có cảm tình với Trì Kính, nhưng chưa từng công khai theo đuổi, sợ sẽ khiến người ta cảm thấy quá đường đột. Tuy không nói ra, nhưng tình cảm ấy thể hiện rõ qua cách cư xử, vì thế khi y lấy hết can đảm bày tỏ, Trì Kính cũng không quá bất ngờ, từ chối một cách nhã nhặn và dứt khoát.

Lục Tư Viễn lớn hơn Trì Kính vài tuổi. Khi họ quen nhau, Trì Kính vừa được cử đi làm việc ở Lekitan – một quốc gia non trẻ, nghèo nàn và lạc hậu. Khi đội y tế của họ mới đến, đất nước này mới thành lập chưa lâu, còn đang chịu đe dọa bởi nội chiến và bất ổn.

Khi họ vừa ổn định chỗ ở ngày đầu tiên, hôm sau đã đến thăm đại sứ quán, cũng là lần đầu tiên Lục Tư Viễn gặp Trì Kính, ở anh toát lên dáng vẻ thư sinh, lễ độ và nhã nhặn.

Lúc ấy, y đã nghĩ, có lẽ ngay từ lần gặp đầu tiên y đã bị thu hút bởi Trì Kính rồi.

Ấn tượng tốt ban đầu cứ thế tích lũy dần qua mỗi lần tiếp xúc.

Lục Tư Viễn làm việc bên đó hai năm rồi về nước. Trì Kính sau khi hoàn thành nhiệm kỳ lại tiếp tục công tác ở một số quốc gia khác, năm nay mới được điều về lại trong nước. Mấy năm nay họ vẫn giữ liên lạc, việc Trì Kính quay về, y cũng chỉ tình cờ biết được trong một lần trò chuyện.

Dù không có duyên về mặt tình cảm, nhưng ngoài việc từng yêu thích, y vẫn rất ngưỡng mộ Trì Kính. Tình cảm không thể cưỡng cầu, làm bạn vẫn là điều đáng quý.

Lý Triệt nhớ lại dáng vẻ và khí chất của Trì Kính, chân thành nhận xét: "Không nói đâu xa, cậu Trì đó quả thật từ ngoại hình đến phong thái đều nổi bật thật, đúng là dáng dấp của một nhà ngoại giao."

Cũng khó trách Lục Tư Viễn cứ nhớ mãi, câu này hắn không dám nói ra, sợ Lục Tư Viễn nhảy dựng lên đánh cho một trận.

Lục Tư Viễn mỉm cười: "Làm nhà ngoại giao không như cậu tưởng đâu, không phải suốt ngày đi dự tiệc sang trọng rồi xã giao nhẹ nhàng. Họ là những người làm việc thực sự, không phải chỉ để làm màu."

Việc đến một quốc gia non trẻ để củng cố quan hệ ngoại giao, chẳng khác nào bắt đầu lại từ con số không. Hơn nữa, đó lại là khu vực không mấy yên bình, còn phải đối mặt với đủ loại bất ổn do chiến sự gây ra.

Lục Tư Viễn không muốn nói nhiều sau lưng Trì Kính, nên cũng không tiếp tục đáp lại chủ đề mà Lý Triệt khơi ra. Không ngờ Lý Triệt lại hỏi tiếp: "Nói thật đi, cậu còn nhớ nhung người ta không đấy?"

Đúng lúc xe dừng lại ở ngã tư đèn đỏ, Lục Tư Viễn thở dài: "Thật muốn khâu cái miệng cậu lại quá."

Lý Triệt lập tức ngồi thẳng dậy: "Ái chà, nói thế là trúng tim đen rồi chứ gì!"

"Chuyện qua lâu rồi, còn nhớ nhung gì nữa." Lục Tư Viễn liếc xéo cậu ta, "Mấy năm nay đâu phải tôi chưa từng hẹn hò."

"Cậu không hiểu cái gọi là "người trong lòng" à?"

Lục Tư Viễn phì cười, cái từ ngây thơ như vậy mà người này cũng nói ra được.

"Nếu không phải giết người là phạm pháp, tôi thực sự muốn ném cậu ra ngoài cửa sổ đấy." Lục Tư Viễn nhìn về phía trước, "Tôi nói không có là không có, cậu đừng ngồi đó bịa ra đủ thứ."

"Thế hôm nay cậu định giải thích sao đây? Đối diện với người ta mà tay chân cứng ngắc, nói chuyện thì cười tươi như hoa, rõ ràng là có vấn đề."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!