Hơi lạnh.
Nói đúng ra, không phải mạnh mẽ quá muộn, mà là quyết định tiến lên một bước về phía trước ấy
- đến quá muộn.
Với tính cách của Trì Kính, nếu ngay từ đầu Dư Văn Gia cứ dồn ép, không quan tâm cảm nhận của anh, có lẽ đã hoàn toàn đánh mất Trì Kính từ sớm, cả thân phận em trai cũng không giữ được.
Lúc nói ra câu đó, Dư Văn Gia lập tức nhận ra, điều cậu cần suy ngẫm không phải là mình có đủ mạnh mẽ hay không, mà là có đủ dũng cảm hay không.
Vẫn là suy nghĩ chưa đủ linh hoạt, cứ thẳng một đường mà xử lý vấn đề, đầu óc đơn tuyến nên dễ đi đến cực đoan.
Trước đây cậu mãi không chịu tiến lên, chính là vì mắc kẹt trong cái cực đoan ấy.
Bây giờ đã tiến được một bước thì không thể đi theo lối cũ nữa, cậu cần chậm rãi, không được dồn Trì Kính quá gấp.
Trì Kính rất tỉnh táo, thậm chí còn nghĩ giống hệt như Dư Văn Gia: "Nếu ngay từ đầu em đã cứng rắn với anh như bây giờ, có lẽ chúng ta chẳng thể đi được đến bước này đâu."
Dư Văn Gia buông Trì Kính ra, gật đầu: "Ừ, sự cứng rắn của em là do anh cho phép. Mà anh cũng bằng lòng để em làm vậy, chuyện này anh không thể phủ nhận được."
Trì Kính quả thật không thể phản bác.
"Trước kia anh nuông chiều em là vì xem em như em trai, bây giờ vẫn thế sao?" Dư Văn Gia nhìn thẳng vào mắt Trì Kính, vừa hỏi, vừa nhẹ nhàng dẫn dắt anh đối diện với lòng mình. "Anh cho em cơ hội là vì tình cảm anh em, hay vì anh vốn không phản cảm khi em đến gần?"
"Cái đó… còn cần anh trả lời nữa sao?" Trì Kính có chút bất lực, nhưng cũng rất thẳng thắn, "Em biết rõ mà."
"Em tự hỏi thay anh thôi." Dư Văn Gia nói, "Chỉ mình anh biết cũng chẳng ích gì, em cũng cần phải biết."
Dư Văn Gia hiểu, chỉ để Trì Kính nhận rõ lòng mình thôi vẫn chưa đủ. Lý do khiến Trì Kính luôn giữ mình, luôn thận trọng, là vì anh quen đặt cảm xúc của bản thân ở cuối cùng. Dù anh có nhận ra được tình cảm cũng sẽ đè nén nó xuống.
Trì Kính khép mắt lại, hình ảnh trong giấc mơ ban nãy lướt qua trong đầu. Anh khẽ hít sâu một hơi, mở miệng nói: "Em biết rõ tính chất công việc của anh mà. Nếu thật sự tiến thêm một bước, anh không chắc mình có thể gánh vác được tương lai của em, và cả mối quan hệ này. Sớm muộn gì anh cũng phải đi nơi khác, sẽ rời xa nơi đây, xa em. Những điều em muốn, rất nhiều thứ anh có thể sẽ không cho được.
Mối quan hệ này, em sẽ phải vất vả nhiều lắm."
Nghĩ đến lần ra nước ngoài tham gia công tác hỗ trợ di tản, mấy ngày đó Dư Văn Gia ăn ngủ chẳng yên, lo lắng từng giờ, Trì Kính cảm thấy rất ngột ngạt, kiểu lo lắng ấy với anh mà nói, là một gánh nặng quá lớn.
Trì Kính biết nếu chỉ đứng ở góc độ của Dư Văn Gia mà nói thì cậu sẽ không dễ dàng nghe lọt những lời này, nên đổi lại từ góc nhìn của chính mình: "Bây giờ ta còn chưa đến mức đó, nên có lẽ em chưa cảm nhận rõ. Nhưng sau này thì sao? Khi em thấy mệt mỏi rồi, thấy chán, thấy không còn ý nghĩa nữa, nếu ta chia tay, liệu chúng ta còn có thể trở về như trước không? Liệu có thể coi nhau như người thân quen nữa không? Anh phải đối mặt với em thế nào?
Đến lúc đó, trong mắt nhau chẳng còn là gì cả, chỉ là hai người xa lạ với một mối quan hệ lưng chừng, chẳng gần cũng chẳng xa."
Dư Văn Gia nhìn anh, im lặng hồi lâu, rồi mới nói: "Vậy anh nghĩ bây giờ ta còn quay về như trước được không?"
Trì Kính mím môi, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói rất nhẹ: "Chắc được."
"Anh có thể, nhưng em thì không." Dư Văn Gia trả lời dứt khoát, không chút do dự, "Em từng nói rồi mà, em đã mắc kẹt nơi anh từ lâu rồi. Anh thực sự hiểu hết ý nghĩa của câu đó chưa?"
Câu hỏi ấy khiến tim Trì Kính khẽ run lên.
"Và anh thực sự nghĩ mình có thể đối mặt với em như trước, với thân phận bình thường ư? Anh làm được không?" Dư Văn Gia hỏi, sau đó tự trả lời: "Anh không làm được."
"Chúng ta đều độc lập, mọi mặt đều ngang bằng. Em không cần anh phải chịu trách nhiệm cho em hay cho mối quan hệ này. Những gì anh cho em đã quá nhiều rồi. Nhưng anh nên học cách đòi hỏi từ em, chứ không phải cứ cho mãi."
Trì Kính cảm thấy cổ họng khô rát: "Nhưng em cho anh… cũng quá nhiều."
"Chưa đủ. Em còn muốn cho anh nhiều hơn nữa. Nhưng anh lại không dám nhận, đến cả tình cảm của em, anh cũng không dám nhận." Dư Văn Gia ngẩng lên nhìn Trì Kính, ánh mắt không hề lung lay. "Tương lai ra sao, anh đừng nghĩ đến. Anh đi đâu, cách em bao xa cũng không sao, em vẫn ở đây. Chỉ cần anh đừng buông tay… thì em mãi mãi sẽ ở đây."
Trì Kính nhìn cậu chăm chú, ánh mắt hơi run rẩy, nhưng không nói được lời nào.
Không ai ngờ rằng, một buổi trưa yên bình như thế, vừa mới trò chuyện vài câu tưởng chừng rất bình thường, vậy mà đã dẫn đến một cuộc đối thoại nặng lòng đến vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!