Em nói chuyện đứng đắn chút đi.
Từ "tránh bão" khiến Dư Văn Gia bật cười.
"Em đáng sợ đến vậy sao?" Dư Văn Gia hỏi.
Trì Kính đầu choáng mắt hoa, đứng không vững, phải vịn tay lên cánh cửa rồi gật đầu: "Đáng sợ lắm. Lần trước chỉ vì ăn hai cái bánh bao mà em cũng giận, hôm nay thế nào cũng nổi trận lôi đình. Anh không trốn vào phòng tránh bão thì làm gì bây giờ?"
"Vậy mà cũng gọi là giận." Dư Văn Gia tiến lại gần anh, "Sợ em giận mà còn uống rượu?"
"Lúc uống đâu có nghĩ nhiều như vậy." Trì Kính ngẩng đầu lên, trong mắt như phủ một lớp sương mỏng, ánh nhìn mơ hồ, anh hỏi Dư Văn Gia: "Em có giận không?"
Lúc nãy Dư Văn Gia đang gõ luận văn trong phòng làm việc, không nghe thấy Trì Kính về. Vừa ra ngoài xem đã ngửi thấy mùi rượu trong phòng khách, biết ngay anh đã về và còn uống không ít. Mùi rượu nồng nặc trên người, nói năng cũng chậm hơn thường ngày, mỗi câu rơi xuống nhẹ nhàng, khiến lòng người cũng xao động theo.
"Anh đã trốn em vậy rồi, em còn dám giận sao?" Dư Văn Gia lại gần hơn, cảm nhận được hơi nóng phả ra từ người Trì Kính.
"Hôm nay em dễ nói chuyện thật đấy." Trì Kính khẽ khàng nói.
"Chỉ hôm nay thôi."
Trì Kính chớp mắt rất chậm, nhìn Dư Văn Gia: "Vậy lần sau sẽ nổi trận lôi đình thật nhỉ?"
Dư Văn Gia gật đầu: "Đúng vậy."
"Tại sao lại uống rượu?" Dư Văn Gia hỏi.
Trì Kính càng nói nhiều thì càng choáng, người nghiêng hẳn về phía trước, đầu cũng cúi xuống, giọng khẽ khàng: "Em biết mà còn hỏi."
Dư Văn Gia đỡ lấy vai anh, Trì Kính bỗng ngẩng đầu lên hỏi lại: "Em hỏi cho có thôi phải không?"
Dư Văn Gia ừ nhẹ một tiếng.
Rượu làm Trì Kính buông lỏng cả cơ thể lẫn thần kinh, lúc này anh không còn giữ khoảng cách với Dư Văn Gia như mọi khi. Người anh hơi nghiêng, tay đặt lên cánh tay Dư Văn Gia để đứng vững, Dư Văn Gia đỡ anh ngồi xuống giường rồi ngồi xổm xuống trước mặt, hỏi: "Hôm nay uống bao nhiêu vậy?"
Trì Kính ngẩng mắt nhìn cậu, phản ứng có chút chậm chạp: "Không nhớ nữa."
"Uống rượu gì?"
Trì Kính thật thà đáp: "Rượu tây."
Dư Văn Gia im lặng một lúc rồi nói: "Em muốn rút lại lời vừa nãy."
"Hử?" Trì Kính ngơ ngác.
"Em nghĩ mình nên nổi trận lôi đình mới đúng." Trên mặt Dư Văn Gia không chút biểu cảm.
Trì Kính cúi mắt cười cười: "Không kịp rồi, em đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất."
"Còn cười nữa." Dư Văn Gia nhìn anh uống rượu xong liền ngoan ngoãn như vậy, cũng không nỡ giận, trong lòng mềm nhũn, "Dạ dày có đau không?"
"Một chút."
Dư Văn Gia để anh ngồi một mình rồi vào bếp rót một ly nước ấm. Lúc cậu đi Trì Kính vẫn còn ngồi đó, vậy mà lúc quay anh đã nghiêng người ngủ gục bên mép giường.
Dư Văn Gia đặt cốc nước lên tủ đầu giường, giúp Trì Kính cởi áo khoác. Cậu cúi người vòng tay qua cổ và khuỷu chân Trì Kính, định bế anh vào giữa giường. Trì Kính vừa mới ngủ thiếp đi, Dư Văn Gia vừa chạm vào liền tỉnh, mắt mơ màng mở ra.
"…Văn Gia." Trì Kính gọi cậu với vẻ ngơ ngác.
"Ừ." Dư Văn Gia đáp, bế anh vào giữa giường, đỡ ngồi dậy rồi đưa ly nước đến bên môi anh: "Uống chút nước đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!