Dậy sớm hơn một tiếng là để...
Trì Kính khẽ động mấy ngón tay buông thõng bên người, nhẹ chớp mắt một cái, nhoẻn miệng cười: "Anh mà không về chắc em còn chưa chịu đi ngủ phải không? Mau ngủ đi, mấy giờ rồi."
Dư Văn Gia tắt tivi, đứng dậy đi về phía anh.
"Chiều nay anh ở nhà à?" Cậu hỏi Trì Kính.
"Không, đi massage với Đinh Minh."
"Em cũng biết massage đấy, lần sau gọi em làm cho."
Trì Kính trêu lại: "Có tính phí không?"
"Không tính."
"Vậy thì ngại quá."
"Nếu ngại thì đưa chút gì đó cũng được."
Trì Kính bật cười: "Được thôi, không thành vấn đề."
Hai người đứng đối diện nhau, Dư Văn Gia gọi khẽ một tiếng "Anh Kính", như định nói gì đó.
"Anh Kính buồn ngủ rồi." Trì Kính nhìn cậu, dịu giọng nói.
Dư Văn Gia gật đầu: "Vậy anh đi ngủ đi."
"Em cũng ngủ sớm nhé."
Ngày nào Dư Văn Gia cũng dậy sớm để đến bệnh viện, nên thường dậy trước Trì Kính. Thường thì lúc Trì Kính tỉnh dậy, cậu đã đánh răng rửa mặt xong xuôi, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng rồi.
Tối hôm đó, Trì Kính chỉnh đồng hồ báo thức sớm hơn một tiếng. Sáu giờ sáng hôm sau, anh đã dậy. Sau khi làm bữa sáng xong, anh để đồ ăn vào lò vi sóng, viết lại một tờ giấy nhắn cho Dư Văn Gia, sau đó thay đồ thể thao ra ngoài chạy bộ.
Dư Văn Gia dậy sớm không thấy Trì Kính đâu, chỉ thấy mảnh giấy nhắn đặt trên bàn ăn. Trì Kính chạy bộ khoảng một tiếng, lúc về thì Dư Văn Gia đã ra khỏi nhà.
Tối đó Dư Văn Gia không phải tăng ca, định ghé siêu thị mua chút đồ nấu cơm tối. Cậu vừa mở điện thoại định nhắn hỏi Trì Kính muốn ăn gì đã thấy tin nhắn gửi từ mười phút trước: "Hôm nay anh tăng ca, ăn tối ở căn tin cơ quan."
Dư Văn Gia nhắn lại một chữ "Ừ."
Trì Kính bận, buổi tối Dư Văn Gia rảnh rỗi nên tiện thể ghé qua phòng thí nghiệm, ngồi một lúc thì quên mất thời gian, đến hơn mười giờ mới về đến nhà. Ngoài cửa đặt đôi giày của Trì Kính, nghĩa là anh đã về, nhưng lại không ngồi trên sofa xem TV đợi cậu như mọi khi.
Phòng khách trống không, đèn đã tắt, có vẻ Trì Kính đã đi ngủ rồi.
Dư Văn Gia nhìn về phía phòng ngủ của anh, sau đó trở về phòng mình.
Sáng hôm sau, Trì Kính lại dậy sớm làm bữa sáng, rồi tranh thủ trước khi Dư Văn Gia thức dậy, thay đồ ra ngoài chạy bộ.
Hôm đó Trì Kính không phải tăng ca, tan làm đúng giờ còn chuẩn bị bữa tối cho Dư Văn Gia nữa.
Trước khi tan ca, Dư Văn Gia nhận được tin nhắn của Trì Kính: "Làm sẵn bữa tối rồi, để trong lò vi sóng. Hôm nay nấu cực kỳ xuất thần, hương vị rất tuyệt."
Tối hôm đó, Dư Văn Gia về đến nhà vẫn không thấy Trì Kính đâu. Cậu bước tới cửa phòng ngủ, gõ nhẹ vài cái, nhưng bên trong không có tiếng trả lời.
Giày của Trì Kính vẫn để ngoài cửa, chắc chắn là anh đang ở nhà, chỉ là không trả lời… có lẽ lại đi ngủ sớm rồi.
Vai trò đã đổi chỗ, người đóng vai chàng tiên ốc giờ đã thay đổi.
Ngôi nhà này khắp nơi đều có dấu vết của anh, vậy mà anh lại cố tình giấu mình đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!