"Cố tình ăn bám ở nhà tôi à?"
Sau hơn mười tiếng lênh đênh trên biển, con tàu cuối cùng cũng cập bến nước láng giềng. Đợt người sơ tán cuối cùng đã rời khỏi bằng máy bay từ trong nước.
Khi Trì Kính về đến nhà đã hơn bốn giờ sáng ngày thứ ba.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, trong nhà còn mờ tối. Anh nhẹ nhàng vào phòng tắm để rửa mặt, đánh răng. Đang chải răng thì nghe thấy tiếng gõ cửa khẽ vang lên hai cái.
"Anh Kính." Giọng của Dư Văn Gia vang lên từ ngoài cửa.
Trì Kính thoáng ngẩn người một chút.
Anh nhổ bọt kem đánh răng trong miệng ra, đáp một tiếng.
"Em vào được không?" Dư Văn Gia hỏi từ bên ngoài.
"Vào đi."
Cửa được đẩy ra, lúc ấy Trì Kính vẫn đang cúi đầu xúc miệng ở bồn rửa. Anh hơi ngẩng đầu lên, mép còn dính một vòng bọt trắng.
"Anh làm em tỉnh à?"
"Không đâu, em ngủ không sâu."
Trì Kính bóp một ít sữa rửa mặt vào lòng bàn tay, nói: "Giờ còn sớm lắm, em quay về ngủ thêm một lát đi, anh sẽ cố gắng không gây tiếng động."
Thực ra anh đã rất nhẹ nhàng khi về nhà, thậm chí còn không bật đèn phòng khách.
"Không phải anh làm em tỉnh đâu." Dư Văn Gia đáp.
"Không phải anh làm em tỉnh, vậy giờ này em dậy làm gì?" Trì Kính bật cười, vừa nói vừa xoa sữa rửa mặt lên mặt, nhanh và mạnh tay tạo bọt, rồi mở vòi nước rửa sạch mặt thật nhanh.
Anh nhắm mắt, vươn tay tìm chiếc khăn trên giá bên cạnh, nhưng Dư Văn Gia đã cầm sẵn đưa cho anh. Khi Trì Kính đưa tay ra thì chạm vào ngón tay của Dư Văn Gia. Anh hơi mở mắt, nước theo lông mi chảy vào mắt khiến anh lại phải nhắm lại ngay.
Chiếc khăn thơm tho được áp lên mặt Trì Kính. Theo phản xạ, anh hơi ngả người ra sau, đầu cũng khẽ nghiêng đi. Nhưng ngay giây sau, lòng bàn tay của Dư Văn Gia đã đỡ lấy sau gáy anh.
Trì Kính không né được, còn bị Dư Văn Gia kéo cả người đến gần. Anh đưa tay giữ lấy chiếc khăn: "Văn Gia, để anh tự làm được rồi…"
"Em đang giúp anh lau rồi." Dư Văn Gia dịu dàng nói.
Trì Kính liền buông tay khỏi chiếc khăn, mắt vẫn nhắm, không nói gì thêm.
Dư Văn Gia nhẹ nhàng lau khô mặt cho anh, rồi treo khăn lên lại. Khi tầm nhìn không còn bị che khuất, Trì Kính mở mắt ra, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Dư Văn Gia thì lập tức cụp mi xuống.
"Anh có đói không? Em làm gì đó cho anh ăn nhé?" Dư Văn Gia hỏi.
"Không đói, anh đã ăn trên máy bay rồi."
"Hôm nay em có đến bệnh viện không?" Trì Kính hỏi ngược lại.
"Có chứ."
Dư Văn Gia trông rõ là thiếu ngủ, mắt đỏ hoe, quầng mắt thâm nhạt.
Trì Kính biết, không phải chỉ một ngày cậu ngủ không ngon.
"Em đi ngủ đi, vẫn còn kịp chợp mắt thêm chút nữa." Trì Kính nói, "Anh đi tắm cái đã."
"Vâng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!