Chương 41: (Vô Đề)

Anh từ chối lời tỏ tình của người ta cũng... dùng cái lý do này à?

Dư Văn Gia dừng lại một chút, thuận theo ánh mắt của Trì Kính cúi đầu nhìn tay trái của mình.

"Hình như chưa từng thấy em đeo." Trì Kính nói thêm.

Ngày thường, Dư Văn Gia toàn làm thí nghiệm và phẫu thuật. Trong phòng thí nghiệm không tiện đeo nhẫn, lúc phẫu thuật lại càng không được, quy định là không được mang trang sức vào phòng mổ. Hồi mới cưới, cậu từng đeo nhẫn suốt cả ngày, trước khi vào phòng thí nghiệm hay phòng mổ đều tháo ra, hết tháo rồi lại đeo, đeo rồi lại tháo, lâu ngày sợ làm mất, nên sau này cậu dứt khoát không đeo nữa, cất nhẫn ở ký túc xá trong trường.

"Làm thí nghiệm và phẫu thuật đều phải tháo ra, cứ đeo đeo tháo tháo vậy hoài sợ mất, nên thôi không đeo nữa. Nhẫn để ở ký túc xá rồi." Dư Văn Gia nói.

Trì Kính gật đầu: "Ừm, được rồi."

Trì Kính mở cửa vào phòng: "Ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

---

Dư Văn Gia tắt đèn, nằm lên giường mới nhìn thấy tin nhắn của Tô Văn.

Ngoài mấy tin mà Trì Kính vô tình thấy được, Tô Văn còn gửi thêm một tin nữa: Anh không chặn em đấy chứ?

Thật ra Dư Văn Gia có phần chậm chạp trong mấy chuyện tình cảm. Tô Văn không phải đột nhiên mới có cảm tình với cậu, mà từ trước tới nay, thái độ của cậu ta đối với Dư Văn Gia vẫn mang theo một chút tinh tế và dè dặt. Chỉ là Dư Văn Gia không để ý, mãi đến hôm nay, khi Tô Văn đưa tay chạm vào mặt cậu, cậu mới nhận ra.

Dư Văn Gia không vòng vo, trả lời thẳng: Tôi đã kết hôn rồi.

Tô Văn lập tức trả lời: ???????

Tô Văn: [icon thất vọng] [icon thất vọng] [icon thất vọng]

Tô Văn: Sư huynh, anh từ chối lời tỏ tình của người ta cũng... dùng cái lý do này à?

Dư Văn Gia: Không phải lý do, là sự thật.

Tô Văn: ... ?

Dư Văn Gia đặt điện thoại sang một bên, không trả lời nữa.

Vài phút sau, màn hình lại sáng lên.

Tô Văn: Anh thật sự kết hôn rồi hả?

Dư Văn Gia gửi lại một chữ: Ừm.

Tô Văn không nhắn thêm nữa. Trong bóng tối, Dư Văn Gia khẽ nâng tay trái lên, lặng lẽ nhìn ngón áp út của mình.

---

Trước khi ngủ, Trì Kính nhận được một tin nhắn wechat từ Lục Tư Viễn: Thứ bảy tuần này cậu có rảnh không?

Trì Kính: Sao thế? Có chuyện gì à?

Lục Tư Viễn: Chưa ngủ sao?

Trì Kính: Ừm.

Lục Tư Viễn: Vậy gọi điện nói chuyện nhé?

Trì Kính: Được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!