Chương 4: (Vô Đề)

Lý Triệt thấy Dư Văn Gia đang trò chuyện với người bạn mới đến, tò mò ngó đầu qua, "Văn Gia, hai người quen nhau à?"

Dư Văn Gia gật đầu, giới thiệu với Trì Kính: "Đây là sư huynh của em, Lý Triệt."

Trì Kính khẽ cười, gật đầu chào: "Chào anh."

"Rất hân hạnh, rất hân hạnh."

Dư Văn Gia và Trì Kính trò chuyện vài câu, những người ngồi quanh đã lờ mờ nhận ra hai người họ quen nhau. Trong giới thường có những mối quan hệ chồng chéo, nên Dư Văn Gia quen bạn của Lục Tư Viễn cũng không có gì lạ. Vì thế ai nấy đều đoán Trì Kính cũng là bác sĩ. Lại thêm thái độ có chút lạ thường của Lục Tư Viễn khi anh xuất hiện, họ đoán có thể anh là một chuyên gia của bệnh viện lớn.

"Anh cũng là bác sĩ à? Cùng ngành với chúng tôi sao?" Một người ngồi khá gần Trì Kính hỏi.

"Anh gì chứ, nhìn người ta còn trẻ hơn cậu mà." Có người bật cười đáp lại.

"Đừng có nói móc tôi kiểu đó chứ." Người kia nói xong lại quay sang Trì Kính chờ câu trả lời.

Trì Kính đáp: "Tôi không phải."

"Không phải bác sĩ à, vậy anh làm nghề gì thế?"

"Tôi làm việc ở Bộ Ngoại giao."

"Bộ... Bộ Ngoại giao" Người kia vô tình cắn phải lưỡi "Ý anh là... anh là nhà ngoại giao?"

Trì Kính gật đầu.

Người kia kinh ngạc, đánh giá lại Trì Kính từ đầu đến chân, từ hình tượng, cách nói chuyện lẫn khí chất... thảo nào.

Cả nửa bàn gần đó đều nghe được đoạn đối thoại, ánh mắt nhất loạt đổ dồn về phía Trì Kính.

Đối với người bình thường, nghề ngoại giao có vẻ khá xa vời. Ai nấy đều cảm thấy mới mẻ, ánh mắt nhìn Trì Kính cũng thay đổi hẳn.

Nhắc đến nhà ngoại giao, đa số sẽ liên tưởng đến hình ảnh chỉn chu, phong thái đĩnh đạc trên các bản tin thời sự. Mà Trì Kính, từ hình thức đến khí chất, đúng là hoàn toàn thuyết phục.

Có người còn chăm chú ngắm khuôn mặt anh, cố nhớ xem có từng thấy anh trên truyền hình chưa.

"Ngầu quá..." Một bác sĩ thực tập trẻ tuổi không kiềm được thốt lên, ánh mắt nhìn Trì Kính mang theo chút ngưỡng mộ.

Trì Kính chỉ cười nhẹ, không nói gì.

Công việc mang theo trách nhiệm và sứ mệnh, mỗi lời nói đều nặng trĩu, mỗi bước đi như giẫm trên băng mỏng, làm gì có chuyện "ngầu" hay không. Như người uống nước, ấm lạnh tự biết, đây là một nghề ngoài sáng thì rực rỡ, bên trong lại vô cùng áp lực.

"Bình thường anh cũng phải tham dự họp báo, đại diện quốc gia phát biểu à? Kiểu như trên ti vi ấy." Bác sĩ thực tập kia hỏi tiếp. Cậu thực sự tò mò, tính cách lại thật thà, nghĩ gì nói nấy.

Câu hỏi này khá ngoài lề, nhưng Trì Kính cũng đã quen bị hỏi như vậy, anh kiên nhẫn giải thích: "Nhà ngoại giao cũng có phân ngành. Người cậu nói đến là phát ngôn viên chuyên trách. Công việc của tôi không thuộc mảng đó."

Vả lại, những phát ngôn viên đó đều là người được chỉ định cố định, không phải ai cũng có thể đại diện quốc gia phát biểu trước truyền thông.

"Vậy à." Người kia gật gù, xoa mũi cười ngượng, "Tôi nghĩ đơn giản quá."

Hỏi quá sâu vào công việc của người khác cũng hơi thiếu tế nhị, nên dù thấy thân phận nhà ngoại giao của Trì Kính khá đặc biệt, họ cũng không đi sâu thêm, không để chủ đề cứ xoay quanh anh mãi.

Phần lớn người trong bàn là bác sĩ, chuyện để nói không thiếu, không cần Lục Tư Viễn phải chủ động khuấy động không khí, mọi người đã trò chuyện rôm rả. Nào là bệnh viện, bệnh nhân, phẫu thuật, nghiên cứu khoa học... chủ đề trải rộng khắp.

Trì Kính và Lục Tư Viễn là bạn cũ, lần gần nhất gặp nhau cũng đã bốn, năm năm. Anh không quen ai trong vòng bạn bè của Lục Tư Viễn. Trì Kính ngồi yên lặng uống trà, dù có vài người tính cách nhiệt tình bắt chuyện, anh cũng chỉ mỉm cười đáp lại, luôn giữ một khoảng cách như người ngoài cuộc.

"Uống cái này nhé?" Dư Văn Gia gần đó cầm một chai nước dừa hỏi Trì Kính.

Trì Kính liếc nhìn cậu, gật đầu: "Được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!