Chương 39: (Vô Đề)

Tim cũng khẽ rung lên một nhịp...

Cuối năm việc nhiều, Trì Kính đi công tác ngày càng thường xuyên, vừa qua lễ kỷ niệm trường chưa được mấy hôm đã tiếp tục ra nước ngoài, lần này là để dự lễ khánh thành lãnh sự quán tại một quốc gia khác.

Bệnh viện cũng bận rộn không kém, mỗi ngày Dư Văn Gia đều tan làm muộn. Có khi về quá trễ, cậu đành ngủ lại ký túc xá trong trường. Mấy ngày Trì Kính đi công tác, cậu cũng không về nhà, nếu không phải tới bệnh viện thì cũng vùi đầu trong phòng thí nghiệm, tối lại ngủ luôn ở đó.

Mỗi lần đến phòng thí nghiệm, Dư Văn Gia đều ở lại cả ngày. Ngoài cậu ra còn có một người cũng đóng đô trong phòng thí nghiệm, người được mệnh danh là "quái vật nghiên cứu" tương lai, đàn em cùng thầy với cậu, Tô Văn. Lúc nào Dư Văn Gia đến cũng thấy cậu ta ở đó, buổi tối cũng vậy.

Hôm đó hơn mười giờ đêm, trong phòng thí nghiệm chỉ còn lại hai người, Dư Văn Gia và Tô Văn cùng xuống lầu. Tô Văn rủ cậu đi ăn lẩu, nói là cậu ta mời.

Dư Văn Gia từ chối, bảo không ăn. Tô Văn lại hỏi: "Thế tối  mai anh rảnh không? Em muốn mời anh một bữa, cảm ơn lần trước anh giúp em bắt chuột."

Dư Văn Gia nhìn cậu ta một cái: "Muốn mời tôi ăn cơm cũng dễ thật đấy."

Tô Văn bật cười: "Còn phải xem là mời ai nữa mà… đâu phải ai cũng có kỹ năng như anh. Anh giỏi thật đấy. Vậy... mai anh rảnh không?"

"Chuyện nhỏ thôi, không cần bày vẽ."

"Không sao đâu, tiền sinh hoạt của em còn dư mà."

"Để dành tiêu cho bản thân đi."

Trong suốt một tuần này, Dư Văn Gia chỉ gặp Trì Kính được hai lần, còn ít hơn cả số lần gặp Tô Văn.

Hôm nay Dư Văn Gia tham gia hỗ trợ một ca phẫu thuật ghép tim. Bệnh nhân là một cô bé 15 tuổi, bị suy tim nặng. Việc điều trị bằng thuốc vận mạch và máy thở không thể kéo dài sự sống, rời khỏi giường bệnh là có nguy cơ suy tim cấp tính bất cứ lúc nào, tính mạng vô cùng mong manh. Ghép tim là phương án duy nhất.

Hôm nay Dư Văn Gia làm trợ lý thứ nhất. Trong khi chờ tim hiến tặng được vận chuyển đến, phòng mổ bên này đã bắt đầu cưa xương mở ngực.

Khi tim hiến tới, bác sĩ gây mê bắt đầu thiết lập hệ thống tuần hoàn ngoài cơ thể. Giáo sư Tề trực tiếp cầm dao mổ, chuẩn bị cắt bỏ trái tim đã tổn thương.

Khoảnh khắc tách động mạch chủ, trái tim bị bệnh được lấy ra khỏi cơ thể chủ nhân của nó. Cô bé nằm trên bàn mổ rơi vào trạng thái không có tim, sự sống chỉ còn được duy trì bằng hệ thống tuần hoàn ngoài cơ thể.

Tim hiến được bảo quản trong thùng giữ nhiệt. Giáo sư Tề lấy tim ra, kiểm tra kỹ lưỡng, sau đó yêu cầu bơm thêm dung dịch bảo vệ cơ tim lần nữa.

Trái tim mới được đặt vào khoang ngực cô bé, Dư Văn Gia phối hợp cùng giáo sư tiến hành cắt tỉa và khâu nối.

Tâm nhĩ trái, động mạch phổi, động mạch chủ... từng mạch máu được khâu lại cẩn thận. Mọi việc diễn ra suôn sẻ.

Giáo sư Tề bảo bác sĩ tuần hoàn ngoài chuẩn bị tăng nhiệt độ và bơm phổi. Khi bơm phổi, máu được từ từ bơm vào tim, đồng thời đẩy hết khí bên trong tim ra ngoài.

Kết thúc bước này, giáo sư Tề ra hiệu: "Mở van."

Ngay khi động mạch chủ được mở, chỉ số nhịp tim trên màn hình theo dõi bắt đầu hoạt động trở lại. Cùng lúc đó, trái tim trong lồng ng. ực cô bé bắt đầu đập nhịp đầu tiên.

— Một sự sống khác, từ đây tiếp tục được duy trì và tái sinh.

Sau khi khâu xong tĩnh mạch chủ trên và dưới, toàn bộ việc ghép nối hoàn tất. Hơn 9 giờ tối, ca phẫu thuật kết thúc.

Cũng tầm giờ đó, Trì Kính mới về đến nhà. Dạo này anh bận đến mức không buồn nghĩ đến việc ăn uống, thói quen sinh hoạt lại bắt đầu trở nên thất thường. Khi người ta bận rộn, đôi khi không cảm thấy đói, chỉ muốn hoàn thành xong công việc trước mắt, đến lúc rảnh ra thì đã qua bữa.

Trì Kính chưa ăn tối, bụng rỗng nhưng lại không thấy đói. Về đến nhà không bao lâu, dạ dày bắt đầu khó chịu, lúc đầu chỉ là từng cơn đau âm ỉ. Anh ăn chút bánh mì lót dạ nhưng không khá hơn, liền uống thêm viên thuốc dạ dày.

Thuốc không hiệu quả, cơn đau không những không giảm mà ngày càng dữ dội hơn.

Chỗ bánh mì vừa ăn vào cũng nôn ra hết. Trì Kính ngồi trong nhà vệ sinh, đau đến mức không đứng dậy nổi, phải vịn vào tường rồi từ từ ngồi xuống. Dạ dày quặn lại như bị co rút, anh ôm bụng gập người, cơ thể dần cuộn lại vì cơn đau.

Quá đau.

Là kiểu đau khiến người ta có cảm giác như sắp chết đến nơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!