Còn cậu thì sao, có ai "đặt gạch" chưa?
Giữ của à?
Công bằng mà nói, nếu dùng từ này để miêu tả Dư Văn Gia thì trong một khoảng thời gian nhất định trước đây, thực sự rất phù hợp.
Ít nhất là trước khi Dư Văn Gia tốt nghiệp cấp ba, cậu vẫn còn mang theo chút tính cách trẻ con. Đặc biệt là thời cấp hai, rất bám người, lại hay giận dỗi. Lúc đó cậu sống cùng mẹ ở nhà ông nội, hầu như ngày nào cũng gặp Trì Kính.
Cậu rất thích sang nhà Trì Kính chơi, đến tìm Trì Kính và Trì Minh, hỏi Trì Kính bài vở. Cậu như đã quen với việc Trì Kính luôn ở bên cạnh mình, thậm chí có lúc Trì Kính chỉ vì cuối tuần có hẹn với bạn mà không chơi với cậu, cậu cũng sẽ không vui.
Giống hệt một đứa trẻ đang trong giai đoạn nhạy cảm với cảm giác chiếm hữu, lúc nào cũng muốn giữ riêng người ta cho mình.
Cấp ba là một bước ngoặt. Có lẽ bắt đầu từ năm hai, tính cách của Dư Văn Gia cũng như cách cậu ấy đối xử với Trì Kính, đã dần dần thay đổi.
Có thể vì thời gian trôi qua quá lâu, lâu đến mức Trì Kính cũng quên rằng Dư Văn Gia đã từng không phải lúc nào cũng xa cách như bây giờ. Cậu từng rất thẳng thắn, chưa từng che giấu cảm xúc trước mặt Trì Kính.
Gia đình Trì Kính trả xong món nợ lớn vào khoảng năm nhất đại học của anh. Khi đó, gánh nặng lớn nhất trong nhà cuối cùng cũng được trút bỏ. Trước đó Trì Kính vẫn chưa hoàn toàn xác định được con đường nghề nghiệp trong tương lai của mình. Ngoại giao là chuyên ngành đầu tiên của anh, ngày trước chọn ngành này là vì nghe theo tiếng lòng, hy vọng rằng công việc sau này có thể giúp bản thân phát huy được giá trị một cách trọn vẹn nhất.
Thật ra anh luôn có chút chủ nghĩa lý tưởng, ngay cả khi chọn ngành học cũng mang theo xu hướng ấy.
Vì gia cảnh không mấy dư dả, anh từng nghĩ đến việc chọn một ngành dễ kiếm việc, lương cao hơn. Nhưng đến năm hai, khi phải chọn ngành phụ, anh cứ mãi do dự giữa bản thân và hiện thực. Cuối cùng, anh vẫn chọn đi theo tiếng gọi của lòng mình.
Từ bỏ bản thân chẳng khác nào từ bỏ tự do.
Anh vẫn muốn làm điều mình thật sự yêu thích, không muốn sau này nhìn lại mà thấy hối tiếc.
May mắn là sau khi trả hết nợ, gánh nặng kinh tế trong nhà cũng nhẹ đi phần nào. Khi học đại học, anh không lấy tiền từ gia đình mà tự xin vay học phí. Thời sinh viên còn thiếu thốn hơn cả cấp ba, ngoài giờ học, anh làm thêm đủ việc để trang trải cuộc sống.
Lúc đó, Triệu Vũ Phi cũng học cùng trường đại học với anh, tuy khác chuyên ngành nhưng hai người vẫn thường xuyên qua lại. Cô biết anh túng thiếu, một hôm đã giới thiệu cho anh một công việc người mẫu bán hàng online. Chủ shop là một chị khóa trên học nghệ thuật, quen thân với Triệu Vũ Phi, đang khởi nghiệp và vừa mở cửa hàng, đúng lúc cần tìm người mẫu. Vậy là Triệu Vũ Phi giới thiệu anh cho chị ấy.
Chị ấy là một hotgirl mạng, có lượng fan khá lớn trên mạng xã hội. Nhờ có sẵn nền tảng người hâm mộ và lượng truy cập, shop nhanh chóng đi vào hoạt động. Dáng vóc và ngoại hình của anh vốn đã nổi bật, lại là bạn học cùng trường, khi chị ấy gặp anh liền quyết định hợp tác ngay.
Thù lao của anh được tính theo phần trăm doanh thu bán quần áo, bán càng nhiều thì tiền phần trăm càng cao. Nhờ sự hậu thuẫn từ lượng fan của chị chủ shop, lượng truy cập lẫn doanh số đều ngất ngưởng, thời gian anh làm người mẫu bán thời gian kiếm được không ít tiền.
Khoảng thời gian đó, anh và Triệu Vũ Phi rất thân thiết. Thường thì cuối tuần anh đi chụp hình, nếu Triệu Vũ Phi rảnh sẽ đi cùng, hẹn gặp nhau ở quán cà phê nơi anh làm thêm. Cô vốn thích náo nhiệt, lại rất quý chị khóa trên. Quần áo chị ấy bán đều là tự thiết kế, mỗi lần chụp ảnh người mẫu là lại ra mẫu mới, nên cô muốn đến xem ngay.
Chị khóa trên cũng tự mình phụ trách chụp ảnh, không chụp theo kiểu khuôn mẫu thường thấy ở các shop online, mà theo phong cách nghệ thuật, yêu cầu cũng khá cao.
Anh hợp tác lâu dài với chị ấy, ngay cả kỳ nghỉ hè cũng không rảnh rang, thỉnh thoảng còn được gọi đi chụp. Có lần chị ấy hẹn chụp ảnh đêm, bảo Triệu Vũ Phi nếu rảnh thì đi cùng, nói chụp xong sẽ mời hai người ăn khuya. Triệu Vũ Phi vui vẻ đồng ý, đến tận nhà tìm anh.
Chính hôm đó, Dư Văn Gia bắt gặp Triệu Vũ Phi ở nhà anh.
Hôm đó là một trong những lần hiếm hoi Dư Văn Gia nổi giận với anh, chỉ vì Triệu Vũ Phi đã chạm vào chú gấu phi hành gia mà cậu tặng cho anh.
Trì Kính không nhớ rõ đã bao lâu rồi Dư Văn Gia không bộc lộ cảm xúc như vậy với mình, chỉ trong khoảnh khắc, mọi thứ như quay lại quá khứ, cậu lại trở về là Dư Văn Gia giàu cảm xúc ngày nào.
Chuyện này để lại ấn tượng sâu sắc với Triệu Vũ Phi. Dù gì con gái cũng nhạy cảm hơn con trai một chút. Nếu hôm nay không thấy Dư Văn Gia đi cùng anh, cô cũng chẳng buột miệng nói câu "cậu em đẹp trai thích giữ của" mang ý trêu đùa như vậy.
Lúc đó cô không nghĩ nhiều, nhưng giờ nhớ lại thì dường như đã hiểu ra phần nào.
Việc hôm nay Trì Kính đưa Dư Văn Gia đến gặp bạn bè, chứng tỏ quan hệ giữa hai người vẫn rất tốt sau ngần ấy năm. Chỉ là, không rõ hiện tại mối quan hệ ấy đã tiến triển đến mức nào.
"Giờ hai người có ai "có chủ" chưa vậy?" Trong bữa ăn, Triệu Vũ Phi hỏi thẳng tình trạng tình cảm của hai chàng trai.
Đinh Minh cười khẽ: "Không phải cậu là tiên nữ sao? Sao lại giống mấy bà cô thích hóng chuyện thế?"
"Đây là quan tâm cơ bản của một người bạn thôi mà."
Triệu Vũ Phi nhìn sang Đinh Minh trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!