Làm cậu em đẹp trai phải tủi thân mất rồi……
Buổi lễ kỷ niệm kéo dài hai tiếng rưỡi, lúc kết thúc vẫn còn nhiều hoạt động giao lưu giữa các cựu học sinh. Bốn giờ chiều có hai trận đấu bóng rổ giao hữu. Mấy bạn cũ lớp Trì Kính có đăng ký tham gia, còn gửi tin trong nhóm mời mọi người đến sân bóng phía tây cổ vũ.
Trì Kính và Đinh Minh định tới xem ủng hộ, hai cậu em cũng đi theo luôn.
Hai bên khán đài sân bóng đã có khá đông người ngồi, tuy là trận đấu giao hữu nhưng không khí rất sôi nổi, náo nhiệt. Đứng nhìn sân bóng quen thuộc trước mắt, không khỏi khiến người ta nhớ về thời học sinh.
Trì Kính bỗng nhớ lại một chuyện hồi ấy khiến anh ấn tượng khá sâu, bất giác bật cười.
Dư Văn Gia nghiêng đầu nhìn anh: "Cười gì vậy?"
"Không có gì, chỉ là nhớ lại vài chuyện cũ thôi."
"Chuyện gì?"
"Nói ra sợ em không vui."
Dư Văn Gia im lặng một lúc, nhìn anh: "Chuyện khiến em không vui mà anh lại cười vui vẻ vậy sao?"
Trì Kính cười thầm một lúc, ánh mắt vẫn hướng về sân bóng: "Hồi cấp ba có lần đang học thể dục, em đến tìm anh, kết quả bị bóng rổ đập trúng, còn chảy cả máu mũi nữa. Nhớ chuyện đó không? Hồi đó anh thấy em thật sự rất buồn cười, cũng rất đáng yêu."
Hồi đó Trì Kính học lớp 12, Dư Văn Gia mới vào lớp 10, hai người học cùng trường. Dư Văn Gia học cùng lớp với Trì Minh. Trì Minh vốn chẳng bao giờ mặc đồng phục, hôm đó lớp y có tiết dạy mẫu nên bắt buộc phải mặc. Thầy chủ nhiệm đã dặn dò từ hôm trước, nhưng Trì Minh hay quên, sáng ra khỏi nhà chẳng nhớ gì cả.
Cũng không sao, vì anh Trì Kính của y lúc nào cũng mặc đồng phục đàng hoàng, y tính đến mượn tạm.
Lớp 10 và lớp 12 học ở hai tòa nhà khác nhau, lại khá xa, thời gian ra chơi thì ít. Trì Minh lười chạy qua nên quyết định để tiết thể dục buổi chiều mới đi mượn.
Trùng hợp hôm đó cả hai lớp đều học thể dục vào tiết đầu buổi chiều.
Lúc ăn trưa ở căng tin, Trì Minh mới giao "nhiệm vụ" này cho Dư Văn Gia.
"Anh Gia, tiết thể dục buổi chiều giúp tôi một chuyện nhé."
Bình thường thì "Gia Gia ơi" ngọt xớt, nhưng có việc nhờ vả thì chuyển ngay thành "anh Gia" ngay.
"Không giúp." Dư Văn Gia từ chối dứt khoát.
Thể dục thì có chuyện gì cần giúp đỡ? Rõ ràng không phải chuyện nhẹ nhàng gì.
"Chậc, làm người mà lạnh lùng tới mức này luôn à…"
"Có thù lao." Trì Minh giơ một ngón tay lên, "Một cái bánh trứng kẹp."
Không phải là món hấp dẫn gì cho lắm.
"Nói trước xem là chuyện gì?" Dư Văn Gia hỏi.
"Giúp tôi qua chỗ anh tôi mượn đồng phục. Sắp tới có hội thao rồi, tiết thể dục tôi phải luyện đội hình, chắc không có thời gian đi tìm ảnh. Cậu giúp tôi chạy một chuyến, OK không?"
Dư Văn Gia khẽ gật đầu: "Được."
---
Buổi chiều, vừa vào tiết thể dục, quả nhiên Trì Minh liền bị gọi đi luyện đội hình diễu hành. Lớp của Trì Kính lúc đó cũng đang trong giờ hoạt động tự do. Trì Kính thường chơi bóng rổ trong giờ thể dục, Dư Văn Gia liền đi tới sân bóng phía tây, giữa đám đông lập tức nhận ra anh.
Trì Kính nổi bật, là kiểu học sinh xuất sắc lại đẹp trai, nên có rất nhiều nữ sinh đến xem anh chơi bóng.
Dư Văn Gia đợi đến lúc giữa trận, khi mọi người nghỉ giải lao mới vào sân. Trì Kính đang đứng bên khung rổ uống nước, Dư Văn Gia liền đi thẳng về phía anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!