Chương 34: (Vô Đề)

Không giống giả vờ

Dư Văn Gia hơi nghiêng đầu che đi sườn mặt của Trì Kính, mượn góc độ để "hôn" anh. Bên dưới vang lên tiếng hò reo náo nhiệt, cùng lúc đó bản nhạc dương cầm chuyển đoạn, từng cánh lông vũ màu xanh nhạt nhẹ nhàng bay xuống từ phía trên lễ đài.

Đến khi Trì Kính hoàn hồn lại, Dư Văn Gia đã buông anh ra, tiếng reo hò dưới sân khấu vẫn chưa dứt, lông vũ rơi đầy lên người hai người họ.

"Chỉ là hôn môi mà cũng phải mượn góc độ à?" Trì Minh đứng ngay bên cạnh, tận mắt chứng kiến hết mọi chuyện, bật cười trêu một câu.

Trì Kính quay đầu nhìn Trì Minh, còn thủ phạm thì ra vẻ vô can, khẽ mỉm cười với cả hai: "Tân hôn vui vẻ."

Trì Kính nheo mắt lại, hỏi: "Vui không?"

Trì Minh gật đầu: "Ừ, vui mà." Trong lòng lại nghĩ, nếu Dư Văn Gia mà hôn thật thì còn vui hơn, chỉ là câu đó không thể nói ra, nếu lỡ miệng chắc anh trai sẽ xử y ngay tại chỗ.

Nói thật thì, vừa rồi Trì Kính thực sự tưởng rằng Dư Văn Gia sẽ hôn mình. Cả ngày nay đều thả lỏng, vậy mà đúng khoảnh khắc đó dây thần kinh bỗng chốc căng lên. Đến giờ tim anh vẫn còn đập nhanh.

"Xin mời hai chú rể đổi vị trí, chụp ảnh lưu niệm cùng người thân và bạn bè phía dưới nào." Nhiếp ảnh gia đứng bên cạnh lên tiếng gọi.

Nghe vậy, Trì Kính quay mặt lại, vừa đúng lúc chạm vào ánh mắt của Dư Văn Gia, hai người lặng lẽ nhìn nhau, không nói gì.

Chụp ảnh xong, Trì Kính bị Đinh Minh kéo sang một bên. Hắn không biết nụ hôn vừa rồi là giả, nhỏ giọng hỏi: "Không phải chứ, rốt cuộc hai cậu kết hôn thật hay kết hôn giả thế?"

Đinh Minh hạ giọng rất thấp, sợ có người nghe thấy.

Trì Kính liếc nhìn hắn: "Cậu nghĩ sao?"

Đinh Minh ra vẻ sâu xa: "Không giống giả."

Trì Kính khẽ bật cười, trêu đùa: "Vậy thì cứ coi là thật đi."

Nghi lễ kết thúc, mặt trời lặn phía tây, tiệc tối cũng bắt đầu. Bữa tiệc được tổ chức ngay trong khu vườn, hai chiếc bàn dài đặt bên cạnh căn biệt thự, khách khứa tùy ý chọn chỗ ngồi. Dư Văn Gia và Trì Kính cầm ly rượu đi chúc vài vòng tượng trưng, nhận lời chúc phúc từ bạn bè và người thân.

"Tân hôn vui vẻ." Anh họ của Dư Văn Gia đứng dậy, cụng ly với hai người.

Trì Kính có quen người này, nhưng không thân lắm. Anh sống ở nước ngoài nhiều năm, cũng đã lâu không gặp lại anh họ của Dư Văn Gia. Anh ta không thay đổi nhiều, dù đã hơn bốn mươi nhưng vẫn giữ được dáng vẻ năm nào, nhìn không ra tuổi tác, vóc dáng cũng rất tốt, không giống người đã qua tuổi trung niên.

Trì Kính mỉm cười, khẽ gật đầu chào: "Bác sĩ Khâu."

"Lâu quá không gặp rồi." Khâu Mộng Trường cười nói.

Trì Kính cũng cười đáp lại: "Đúng là lâu thật."

Bên cạnh Khâu Mộng Trường có một người đàn ông khác, cũng tuấn tú và có khí chất nổi bật như anh ta. Khâu Mộng Trường giới thiệu với Trì Kính: "Đây là bạn đời của tôi, Lương Đồng."

Trì Kính thầm nghĩ, quả nhiên là "anh rể" trong lời đồn.

Anh ngập ngừng mãi không biết nên xưng hô thế nào.

Gọi anh Lương nghe có vẻ xa cách quá, gọi Lương tổng lại không hợp hoàn cảnh.

Trì Kính còn đang do dự thì Lương Đồng đã chủ động lên tiếng: "Chào cậu."

"Chào anh." Trì Kính lịch sự mỉm cười.

Hôm nay chị họ của Dư Văn Gia là Lâm Lang cũng đến dự tiệc cưới. Trước đây cô từng được mai mối với Trì Kính, do chính ông nội của Dư Văn Gia làm mai, kết quả hai người không thành, Trì Kính lại quay sang kết hôn với Dư Văn Gia. Với chuyện như vậy, nhà họ Dư cũng có phần khó xử. Theo lý thì không nên mời gia đình Lâm Lang, nhưng dù gì hai nhà cũng là họ hàng, nếu không mời thì lại thất lễ.

Sau này mẹ Dư và ông cụ bàn bạc một hồi, cuối cùng vẫn quyết định mời. Nhà Lâm Lang đều là người hiểu chuyện, nghe ông cụ giải thích rõ hoàn cảnh của hai đứa trẻ, họ hoàn toàn không để bụng.

Tối chín giờ, tiệc cưới tan, hôn lễ kết thúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!