Chương 28: (Vô Đề)

Ông cụ Dư vẫn đang tập bài thể dục tiêu thực ngoài sân, Trì Kính và Dư Văn Gia vừa đến cổng đã nghe thấy tiếng nhạc nền rất có nhịp điệu vang lên từ bên trong.

Trì Kính quay sang nhìn Dư Văn Gia, ánh mắt đầy thắc mắc.

Dư Văn Gia đẩy cổng ra: "Ông đang tập thể dục đấy."

Khi hai người vào sân, ông cụ tràn đầy sức sống đang dang tay dang chân làm động tác giãn nở lồng ng. ực.

Thấy Trì Kính, ông hơi khựng lại một chút rồi lại tiếp tục, cười hỏi: "Tiểu Kính sao lại đến chơi thế?"

"Con chào ông." Trì Kính mỉm cười, "Ông đang tập thể dục ạ?"

"Ờ." Ông cụ vươn tay ra sau, căng người đến mức thẳng đơ, "Vận động sau bữa ăn, tốt cho tiêu hóa."

Dư Văn Gia hỏi: "Ông còn tập bao lâu nữa?"

"Còn hai lượt nữa, có chuyện gì à?"

"Vậy lát nữa hãy tập tiếp, con có chuyện muốn nói với ông."

"Nói luôn đi, ông vẫn nghe được mà, không dừng đâu."

Dư Văn Gia nói thẳng: "Ông chẳng bảo muốn gặp bạn trai con sao? Con đưa người đến rồi đây."

Trì Kính hít sâu một hơi, quay sang nhìn Dư Văn Gia

- em không định nói đỡ vài câu mở đầu trước sao?!

Ông cụ dừng lại, hơi bất ngờ: "Đâu? Ở ngoài cổng à?"

"Trong sân rồi." Dư Văn Gia đáp.

Ông cụ chớp mắt, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì.

Trì Kính đứng ngồi không yên, cảm giác như có gai châm vào lưng.

"Bạn trai con đấy." Dư Văn Gia quay đầu nhìn Trì Kính rồi giới thiệu với ông, "Trì Kính."

Ông cụ đơ người, mặt không còn biểu cảm. Tay ông từ từ buông xuống, chỉ vào chiếc điện thoại trên bàn: "Văn Gia, tắt nhạc đi, ông nghe không rõ lời con nói."

Dư Văn Gia bước qua tắt bản nhạc thể dục đang phát trên điện thoại.

"…Con vừa nói gì cơ?" Ông nhìn cậu, rồi lại nhìn sang Trì Kính, "Hai đứa…"

"Người mà trước đây con nói với ông là muốn kết hôn, chính là anh Kính." Dư Văn Gia nói.

Ông cụ há miệng, nhưng chẳng nói được câu nào.

Hai mươi chín tuổi, rất xuất sắc, là đứa trẻ ngoan…

Không phải… hoàn toàn đúng hết rồi còn gì?

Trong sân im ắng, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua tán cây.

Một lúc sau, ông cụ bước đến bàn, ngồi xuống uống ngụm trà. Ngẩng đầu nhìn hai người, rồi lại lặng im hồi lâu mới mở miệng: "Hai đứa đang đùa với ông phải không?"

Dư Văn Gia đáp: "Không phải đùa đâu ạ."

Ông cụ há miệng định nói lại thôi, nâng chén trà lên uống một ngụm, rồi cúi đầu trầm ngâm. Không biết qua bao lâu, ông khẽ ho một tiếng, ngẩng đầu nhìn hai đứa trẻ trước mặt: "Hai đứa… là từ khi nào vậy? Chẳng phải trước giờ Tiểu Kính luôn ở nước ngoài sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!