"Mộng Trường nó bận thật đấy, hôm nay lại không qua nữa rồi." Ông nội lẩm bẩm khi đang ngồi trong xe.
Mẹ Dư ngồi ở ghế phụ, bất lực cười: "Bình thường thằng bé đã đủ bận rồi, ngày lễ càng không cần phải nói, chúng ta quen là được."
Dư Văn Gia đang lái xe, ông nội từ hàng ghế sau hỏi một câu: "Ngày mai con có nghỉ không?"
"Không nghỉ ạ." Dư Văn Gia đáp.
"Ngày nào cũng thế, chẳng thấy con nghỉ ngơi bao giờ. Lâu lắm rồi con không qua chỗ ông nhỉ."
"Chủ nhật tuần sau con được nghỉ, lúc đó đưa ông đi câu cá nhé?"
"Được." Ông nội vui vẻ hẳn lên, "Nhưng nói trước nhé, sáng không cho ngủ nướng đâu, phải dậy sớm theo ông ra ngoại ô chạy bộ đấy."
Dư Văn Gia mỉm cười gật đầu: "Vâng ạ."
Ông nội nhắm mắt, định chợp mắt một lúc thì bất ngờ nghe Dư Văn Gia gọi.
"Sao thế?" Ông mở mắt ra.
"Con muốn hỏi ông một chuyện."
"Ồ, hiếm có thật, con mà cũng có ngày hỏi chuyện ông cơ à. Gì thế?" Ông nội tò mò, hơi nghiêng người về phía trước.
"Ông có yêu cầu gì với người mà con sẽ kết hôn trong tương lai không ạ?"
Mẹ Dư quay sang nhìn con trai một cái.
Ông nội nghe xong thì sửng sốt: "Sao tự dưng hỏi chuyện này? Người con muốn lấy, ông còn có thể có yêu cầu gì chứ? Con thích là được rồi."
Dư Văn Gia gật đầu: "Vâng, được ạ."
"Được cái gì mà được, con đang nói gì vậy... Khoan đã... Ý con là đang yêu ai đó rồi à?"
Dư Văn Gia nghĩ một chút rồi đáp: "Vâng, đang quen ạ."
Ông nội còn chưa kịp phản ứng, cậu đã nói tiếp: "Nếu con muốn cưới người đó, ông chắc sẽ không phản đối chứ ạ?"
Từ nãy giờ mẹ Dư vẫn im lặng, cuối cùng không nhịn được nữa: "Gia Gia."
Bà thật sự không ngờ thằng bé này khi nói thật với ai lại có thể thẳng thắn đến vậy, không sợ làm ông cụ giật mình sao?
May mà nhà họ ai cũng có trái tim vững vàng, tính cách lại cởi mở, dễ tiếp nhận mọi chuyện.
Ông cụ biết cháu mình là kiểu trầm lặng, làm gì cũng chắc chắn rồi mới nói, vậy mà nghe xong vẫn đơ cả người: "Con định cưới ai?!"
"Người con đang quen bây giờ." Tiến sĩ Dư nói dối chẳng cần chuẩn bị gì trước.
Ông nội thật sự choáng váng, không biết nên hỏi gì cho phải.
"Nếu ông không phản đối, thì con muốn cưới càng sớm càng tốt."
"Khoan khoan đã..." Ông nội không theo kịp dòng suy nghĩ của cậu, "Ý con là, bây giờ con đã tính đến chuyện kết hôn với người đang quen ấy hả?"
"Vâng ạ."
"Tiểu Dục à," Ông nội nhìn sang mẹ Dư, vẫn chưa hoàn hồn, "Con biết chuyện này chưa?"
Mẹ Dư thầm thở dài một hơi, quay qua nói: "Ba, chuyện này... con biết. Gia Gia cũng đã nói với con, cả con và chồng đều tôn trọng suy nghĩ của thằng bé. Chỉ là không rõ ý ba thế nào, nên hôm nay nó mới hỏi thử."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!