Trong mắt Dư Văn Gia, gọi đối tượng kết hôn với mình là chồng sắp cưới có gì sai đâu.
Trì Kính im lặng mấy giây, không nói gì. Anh vốn tưởng mình hiểu rõ Dư Văn Gia, vẫn luôn nghĩ cậu là người trầm tĩnh, kín đáo, ít nói, luôn dè dặt và không dễ để người khác đoán được suy nghĩ. Thậm chí đôi khi đến cả anh cũng không thể nhìn thấu được cậu.
Khoảng cách giữa hai người từ thời cấp ba, rồi thêm sáu năm anh công tác ở nước ngoài, thật ra đã âm thầm kéo giãn ra, khiến anh quên mất những điều vốn thuộc về bản chất của Dư Văn Gia.
Cậu giống như một cơn gió. Khi im lặng thì không thể cảm nhận, nhưng khi bắt đầu thổi thì ào ào không kịp trở tay.
Giống như đêm đó, cơn gió ấy bất chợt quét qua, cuốn lấy Trì Kính, khiến anh không kịp suy nghĩ
- hoặc có lẽ, có một chút thời gian để nghĩ, nhưng Trì Kính đã không tìm ra được câu trả lời.
Chuyện kết hôn giả, đến giờ với Trì Kính vẫn là để mọi thứ thuận theo tự nhiên.
Anh từng nghĩ Dư Văn Gia cũng vậy.
Hai người im lặng nhìn nhau mấy giây.
"Phải đính hôn rồi mới gọi là "chồng sắp cưới" được." Trì Kính quay đầu lại, giọng điệu nhẹ nhàng, "Em gọi anh như vậy có thích hợp không, tiến sĩ Dư?"
"Có thể đính hôn." Dư Văn Gia nói.
"Đã là hôn nhân hình thức thì khỏi cần mấy thủ tục đó." Trì Kính quay lưng lại với cậu.
Dư Văn Gia im lặng một lúc, gật đầu: "Được."
Trì Kính liếc nhìn bó hoa nhỏ ở ghế sau, hỏi: "Em mua hoa này à?"
"Ừ."
"Nếu muốn diễn cho giống, có cần mang hoa vào không?"
Lông mày Dư Văn Gia hơi chau lại, rất khẽ, rồi nói: "Tùy anh."
Trì Kính nghĩ một chút, "Thôi đừng mang. Cố quá lại thành lố."
"Ừ."
Việc tặng hoa bị Trì Minh bắt gặp không phải là ý định ban đầu của Dư Văn Gia, nhưng cũng coi như vô tình trúng đích. Nếu Trì Minh hiểu lầm thì càng tốt, vì mục tiêu hiện tại chính là khiến những người xung quanh hiểu lầm về mối quan hệ giữa hai người.
Nhưng lúc này Trì Minh không hiểu lầm gì cả, chỉ thấy rất khó hiểu. Anh nghĩ mãi cũng không ra tại sao Dư Văn Gia lại đột nhiên tặng hoa cho anh vào đúng ngày Tết Trung thu. Một bó nhỏ, màu xanh nhạt, anh không nhận ra là hoa gì, chỉ biết chắc không phải hoa hồng.
Trì Minh không để chuyện này trôi qua. Lúc vào nhà hàng, y liền hỏi: "Cái hoa đó là sao, tự dưng tặng hoa cho anh tôi làm gì? Đừng nói mấy câu kiểu 'tại ngày lễ', tôi không tin đâu. Cậu với anh tôi, hai người có giấu tôi chuyện gì đúng không?"
Lúc này Trì Minh hoàn toàn không nghĩ đến chuyện đó, y chỉ cảm thấy hai người họ có điều gì đó không nói với mình, và y thì rất tò mò.
Dư Văn Gia không thể nào nói thẳng với Trì Minh rằng: "Tôi đang hẹn hò với anh cậu."
Dù chỉ là đang "diễn".
Nhưng thật ra Dư Văn Gia cũng không nghĩ ra lời giải thích nào khác. Hôm nay cậu mua hoa, xuất phát điểm chính là "tặng người yêu một bó hoa vào ngày lễ", đó là lý do duy nhất cậu có thể nói thật.
"Thì lễ nên tặng hoa thôi." Dư Văn Gia nói, "Bọn tôi có gì phải giấu."
Trì Minh biết quan hệ giữa Dư Văn Gia và anh mình khá thân thiết, nhưng chuyện tặng hoa thì thật sự không giống phong cách của Dư Văn Gia, huống hồ lại là ngày Tết Trung thu.
"Chưa từng thấy ai Tết Trung thu lại đi tặng hoa cho người ta." Trì Minh nói.
"Tại em chưa thấy nhiều thôi." Trì Kính đi phía trước, đột nhiên chen vào một câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!