Bố của Dư Văn Gia là một quân nhân biên phòng, đóng quân tại Tây Tạng, khu vực gần đỉnh Everest. Đã nhiều năm rồi cậu không gặp lại ông, bình thường cũng rất ít liên lạc. Quân đội có kỷ luật nghiêm ngặt, bố Dư không dùng điện thoại thông minh. Thi thoảng liên lạc với gia đình cũng chỉ dùng điện thoại bàn, cả năm cộng lại cũng chỉ gọi được vài cuộc ngắn ngủi, gọi video thì càng hiếm hoi hơn.
Đã lâu lắm rồi ông không về nhà, đến mức hình ảnh ông trong trí nhớ của Dư Văn Gia cũng dần trở nên mơ hồ, trong phòng khách vẫn treo một tấm ảnh chụp chung của ba người, lần nào về nhà cậu cũng nhìn thấy. Mỗi lần bố về thăm, họ lại chụp một tấm ảnh gia đình mới. Tổng cộng đến giờ đã chụp được bốn tấm, tấm gần nhất là cách đây bảy năm.
Hình ảnh người cha trong mắt Dư Văn Gia đã dừng lại trong những tấm ảnh ấy, dừng lại ở bảy năm về trước.
Dư Văn Gia biết chắc chắn bố mình giờ đã khác xưa rất nhiều, nên dù ảnh có rõ nét đến đâu, người cha trong lòng cậu vẫn là một hình bóng xa mờ.
Cậu không còn nhớ lần gần nhất nhận được cuộc gọi của bố là khi nào nữa. Khi nghe thấy giọng ông vang lên trong điện thoại, cậu gần như ngỡ ngàng trong giây lát.
Giọng ông vẫn trầm và mạnh mẽ như xưa, gọi tên cậu qua đường dây điện thoại: "Gia Gia."
"Bố." Dư Văn Gia ngồi trên sofa, mắt nhìn về bức ảnh gia đình treo trên tường.
"Ăn tối rồi chứ?"
"Con vừa ăn xong."
"Sức khỏe ổn chứ?"
"Con vẫn khỏe. Còn bố?"
"Bố cũng ổn."
"Thật sự ổn chứ?"
Giọng ông mang theo chút ý cười: "Tất nhiên rồi. Bố đã bao giờ nói dối con chưa?"
"Chuyện kết hôn đã chắc chắn rồi à?" Bố Dư hỏi.
"Vâng."
"Tốt." Bố Dư không hỏi gì nữa, chỉ nói: "Có thể bố sẽ không về được."
Dư Văn Gia "vâng" một tiếng, nói: "Con hiểu mà."
"Xin lỗi con, Gia Gia."
Dư Văn Gia khẽ cười: "Lâu lắm rồi bố mới nói câu này, con nghe cứ thấy là lạ."
Cậu nhìn tấm ảnh bố đang mím môi cười, nói: "Bố không có lỗi gì với con cả, đừng nói thế."
Bố Dư cười gượng gạo, vốn dĩ ông không phải người hay cười.
Ông là người trầm tính, không giỏi thể hiện cảm xúc. Từ nhỏ, Dư Văn Gia đã hiếm khi thấy ông cười, nhưng cũng chưa bao giờ thấy ông nổi giận. Chỉ khi ở trong quân ngũ mới cảm nhận được rõ nét "con người" nơi ông
- một người nghiêm nghị, rắn rỏi. Dư Văn Gia từng nhìn thấy điều đó từ khi còn rất nhỏ, khi ấy cậu ngưỡng mộ bố mình vô cùng. Sau này lớn lên một chút, cậu mới bắt đầu cảm thấy những nỗi buồn do sự xa cách kéo dài. Nhưng khoảng thời gian đó cũng không quá dài.
Mẹ cậu là người hiền lành, dễ gần và tràn đầy yêu thương, Dư Văn Gia đã nhận được đủ đầy tình cảm từ bà.
Bố cậu là anh hùng, là người mà từ nhỏ cậu đã luôn kính trọng. Cậu có một đôi bố mẹ tuyệt vời, và cậu biết mình là người rất hạnh phúc.
Cuộc gọi lần này chỉ kéo dài năm phút. Bố Dư không những không phản đối chuyện kết hôn, thậm chí còn chẳng đưa ra ý kiến gì.
"Giữ gìn sức khỏe nhé, Gia Gia."
"Vâng, bố cũng vậy."
"Xong chưa đó?" Mẹ Dư vừa bưng đĩa hoa quả vừa đi tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!