Chương 22: (Vô Đề)

Trì Kính im lặng suốt nửa phút không nói gì.

Kính Kính muốn được yên tĩnh một chút.

Ánh mắt Dư Văn Gia lại rất thản nhiên.

Trì Kính bỗng vươn tay, bất ngờ véo lấy má cậu, giống hệt như hồi nhỏ, véo rồi lắc lắc mấy cái, nói: "Anh đang nghiêng về phương án ném em ra ngoài hành lang đấy."

Dư Văn Gia cũng không chống cự, mặc anh véo, hai má bị bóp đến phồng cả lên.

Hồi Dư Văn Gia còn nhỏ, Trì Kính rất thích nựng má cậu. Cảm giác mềm mềm mũm mĩm khiến người ta thích thú. Có lúc Dư Văn Gia làm anh phát bực, hoặc giận dỗi không thèm để ý đến anh, Trì Kính sẽ dùng cách này để chọc cậu, véo má cho phồng lên, nhìn như một chú sóc nhỏ.

Tất nhiên, đó là chuyện của nhiều năm trước rồi.

Dư Văn Gia giờ đã không còn là cậu bé còn phảng phất nét bụ bẫm trẻ con ngày nào. Cậu đã cao lớn, vóc dáng rắn rỏi, gương mặt cũng không còn tròn trĩnh đáng yêu như xưa nữa.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau. Một lúc sau, Trì Kính buông tay ra.

"Không ném nữa à?" Dư Văn Gia hỏi anh.

"Chờ nói chuyện xong rồi ném." Trì Kính đứng dậy, đi tới tủ lạnh lấy một hộp sữa có đường, rót ra cốc uống một ngụm, định trấn tĩnh lại một chút.

Khi Trì Kính mở tủ lạnh, Dư Văn Gia liếc nhìn bên trong, hầu như là đồ ăn nhanh.

"Buổi sáng uống đồ lạnh không tốt cho dạ dày." Dư Văn Gia nói.

Dạ dày của Trì Kính bị hỏng chính vì thói quen này, anh chẳng mấy khi chú ý chuyện ăn uống. Tối qua còn đau đến mức vật vã, vậy mà sáng nay lại chẳng để tâm gì rồi.

"Uống quen rồi." Trì Kính đáp.

"Thay đổi đi." Dư Văn Gia đứng dậy, cầm lấy ly sữa trước mặt anh, lấy từ tủ ra một cái bát lớn, rót chút nước nóng vào rồi đặt cả ly sữa vào đó để hâm cách thủy. "Uống lạnh xong lát nữa chẳng còn sức mà ném em đâu."

Trì Kính bị chọc đến bật cười.

Sữa vẫn đang được hâm nóng, Dư Văn Gia ngồi trở lại chỗ cũ.

Trì Kính đưa câu chuyện trở lại vấn đề chính: "Em nói gì với dì Lưu?"

"Nói thật." Dư Văn Gia đáp.

Trì Kính khựng lại một chút, hỏi: "Thật đến mức nào?"

Dư Văn Gia suy nghĩ rồi nói: "Gần như là tất cả."

Trì Kính cúi đầu, day day mi tâm. Lời đã nói ra như bát nước đổ đi. Hôm qua chính miệng anh nói "tính là thật", anh không hề định rút lại, chỉ là muốn ngồi xuống trò chuyện kỹ hơn với Dư Văn Gia, để cậu hiểu rõ bản chất và hậu quả của chuyện này, sau đó mới quyết định tiếp.

Ai ngờ Dư Văn Gia quay đi một cái đã báo với người lớn rồi.

Nhưng thật ra điều đó cũng đúng với tính cách của cậu

- hành động luôn rất nhanh gọn, dứt khoát.

"Mẹ em sẽ giúp chúng ta giữ bí mật." Dư Văn Gia nói, "Chuyện đó anh không cần lo."

Tất nhiên Trì Kính hiểu điều này. Nếu thực sự tiến đến một cuộc hôn nhân hình thức với Dư Văn Gia, anh chắc chắn sẽ chủ động nói rõ với dì Lưu. Cho dù Dư Văn Gia không nói, anh cũng sẽ nói.

Vốn dĩ những việc này đều là chuyện phải tính sau, ai ngờ Dư Văn Gia lại khiến mọi thứ tiến triển còn nhanh hơn cả phóng tên lửa.

Dư Văn Gia vào bếp lấy sữa đã hâm xong mang ra, đặt trước mặt Trì Kính: "Bố mẹ em bên đó anh không cần lo, em sẽ giải quyết ổn thỏa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!