Toàn bộ trọng tâm của Dư Văn Gia đều đặt lên người Trì Kính, khiến anh suýt chút nữa không đứng vững. Trì Kính nhanh tay đỡ lấy eo Dư Văn Gia, giữ cho nửa người trên không bị ngã. Lúc nãy đầu óc Trì Kính hoàn toàn trống rỗng, bây giờ mới hoàn hồn lại.
Dư Văn Gia chưa ngất hẳn, chỉ là đứng không vững. Đầu cậu tựa vào vai Trì Kính, mắt nhắm nghiền, hơi thở nặng nề.
Trì Kính nghiêng đầu nhìn cậu một cái. Má Dư Văn Gia áp sát vào cổ anh, nóng đến lạ thường, hơi thở nóng hổi phả từng đợt sau tai anh. Một bên cổ của Trì Kính dần dần ấm lên, đến cả vành tai cũng đỏ bừng.
Trì Kính dùng hai tay đỡ lấy eo Dư Văn Gia, nghiêng đầu khẽ gọi: "Văn Gia?"
Mi mắt Dư Văn Gia khẽ động, xung quanh là mùi hương quen thuộc. Cậu vô thức nghiêng đầu, dụi mặt vào hõm cổ Trì Kính. Hành động thân mật như vậy, dù là lúc còn nhỏ, Dư Văn Gia cũng chưa từng làm với Trì Kính. Trì Kính chẳng biết rốt cuộc cậu đã uống bao nhiêu rượu.
Trang Sở đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát, nét mặt không rõ cảm xúc. Chỉ trong chốc lát, Đinh Minh đã tìm đến. Dư Văn Gia rời đi mà mãi không thấy quay lại khiến hắn hơi lo lắng, nên mới đi tìm, ai ngờ lại chứng kiến cảnh này.
"Trời ạ, sao lại ngất thế này..." Đinh Minh vội bước lại.
"Em ấy uống rượu à?" Trì Kính lập tức hỏi.
Đinh Minh đỡ lấy Dư Văn Gia phụ Trì Kính:
"Không biết ai rót rượu vào ly của cậu ấy, chắc không để ý nên cầm lên là uống. Sau đó thì cứ ngồi yên một chỗ. Cậu ấy nói muốn đi vệ sinh nên tôi đi theo xem sao, ai ngờ lại ngất ở đây luôn rồi."
"Uống nhiều không?"
"Không nhiều đâu, tí xíu thôi, súc miệng còn chẳng đủ ấy." Đinh Minh cười bất lực, đỡ lấy một cánh tay của Dư Văn Gia, "Tửu lượng gì mà kém thế không biết."
Trì Kính không rõ Dư Văn Gia uống rượu giỏi cỡ nào, dù sao mấy năm trước anh đều sống ở nước ngoài. Nhưng theo hiểu biết của anh, Dư Văn Gia chắc cũng chẳng thường uống rượu, có khi còn không đụng vào một giọt nào. Anh gật đầu: "Ừ, chắc là tửu lượng cấp… em bé."
Đinh Minh bật cười.
Dư Văn Gia khẽ mở mắt, tỉnh táo được một lát, trong tầm mắt bỗng có thêm một người.
"Còn đi nổi không?" Giọng Trì Kính vang lên bên tai, Dư Văn Gia chậm rãi quay sang nhìn anh.
"Đưa em ấy lên phòng trên lầu đi." Trì Kính nói với Đinh Minh, đồng thời đỡ lấy cánh tay còn lại của Dư Văn Gia.
Trang Sở vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng lưng Trì Kính đang rời đi, rồi gọi một tiếng: "Trì Kính."
Trì Kính dừng lại, quay đầu nhìn gã. Trang Sở nhíu mày, nét mặt không rõ là buồn hay giận, như thể vẫn đang chờ câu trả lời.
Sự xuất hiện của Dư Văn Gia không làm thay đổi kết cục của chuyện này, bởi Trì Kính chưa từng có ý định chấp nhận đề nghị của Trang Sở. Anh đã có câu trả lời rõ ràng: "Chuyện này, lần trước tôi đã trả lời rồi. Lần này cũng vậy."
"Lý do là gì?" Trang Sở nhìn về phía Dư Văn Gia ở giữa hai người họ, như muốn trút giận lên cậu, "Chẳng lẽ chỉ vì một câu nói mê của cậu ta lúc say rượu sao?"
Trì Kính bình thản đáp: "Cậu đã biết đó là lời lúc say, vậy còn lấy nó làm lý do để hỏi tôi làm gì?"
Trang Sở khẽ nhíu mày.
Thật ra cả hai người đều đã uống hơi nhiều, nếu là lúc bình thường, họ sẽ không nói chuyện với nhau như thế. Tất nhiên, lời đã nói đến mức này, Trang Sở cũng không còn giữ quá nhiều khoảng cách nữa, trong lòng Trì Kính cũng hiểu rõ phần nào.
"Lý do là… tôi không muốn chấp nhận." Trì Kính nói với Trang Sở.
Trang Sở im lặng một lúc, gật đầu: "Tôi hiểu rồi."
Trên đường đi, Đinh Minh hỏi Trì Kính: "Lúc nãy hai người nói gì vậy? Lý do gì? Lời nói lúc say là sao?"
Trì Kính chỉ đáp: "Không có gì đâu."
Đinh Minh chậc một tiếng: "Hiểu rồi, tôi là người ngoài, có những chuyện người ngoài không xứng được biết."
Trì Kính bật cười, đùa lại: "Không phải người ngoài, chẳng lẽ cậu là người trong nhà?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!