Sinh nhật 29 tuổi của Trì Kính, anh tổ chức hai buổi tiệc: một buổi cho gia đình, một buổi cho bạn bè. Mấy năm nay anh không mấy khi tổ chức sinh nhật đàng hoàng. Trước đây khi còn công tác ở nước ngoài, năm nào sinh nhật cũng làm qua loa cho xong, chỉ cần một bát mì là đủ. Nếu không phải mẹ anh mỗi năm đều nhắc nhở đúng ngày, có lẽ đến cả bát mì anh cũng lười nấu. Mì trường thọ cũng là do mẹ anh yêu cầu, bà nói mọi thứ có thể giản lược, nhưng mì trường thọ thì nhất định phải có, không thể bỏ.
Năm nay Trì Kính suýt nữa lại quên sinh nhật. Anh ở nước ngoài suốt một thời gian dài, nhiều năm rồi chưa từng có một sinh nhật ra trò. Bà ngoại đã nói từ sớm là năm nay phải tổ chức thật linh đình. Trì Minh là người rất quyết đoán, chưa cần Trì Kính lên tiếng đã nhanh chóng đặt bàn ở một nhà hàng năm sao.
Trì Kính nghĩ đã tổ chức tiệc gia đình thì thôi làm luôn tiệc bạn bè, tiện thể tụ họp với mấy người bạn, người quen trong nước mà đã lâu anh chưa gặp lại.
Thế là buổi tiệc gia đình được sắp vào ngày sinh âm lịch, còn tiệc bạn bè thì rơi vào ngày sinh dương lịch.
Ban đầu Dư Văn Gia được tính vào tiệc gia đình, nhưng đúng lúc hôm đó cậu phải trực cấp cứu, đến tối cũng không kịp tới. Trì Kính đành "chuyển" phần cậu sang tiệc bạn bè.
Trì Kính thường chỉ tổ chức sinh nhật theo dương lịch, năm nay là ngoại lệ
- tổ chức cả hai. Khi ở nước ngoài, gần như năm nào anh cũng quên sinh nhật mình, chỉ khi nhận được tin nhắn chúc mừng mới nhớ ra.
Người nhớ sinh nhật anh chỉ có vài người cố định, và năm nào Dư Văn Gia cũng là người đầu tiên gửi lời chúc mừng, năm nay cũng không ngoại lệ.
Sáng sớm thức dậy, Trì Kính liền thấy tin nhắn chúc mừng sinh nhật được Dư Văn Gia gửi từ lúc nửa đêm.
Chỉ vỏn vẹn bốn chữ: "Chúc mừng sinh nhật."
Quà sinh nhật thì Dư Văn Gia đã nhờ mẹ mình chuyển cho Trì Kính vào đúng ngày sinh âm lịch: một chiếc cà vạt màu xám đen, thêu họa tiết chìm, được đặt làm thủ công.
Trong buổi tiệc hôm nay, Trì Kính đã đeo chiếc cà vạt ấy.
Vì lần này mời khá đông người, ăn xong không thể để ai nấy tản đi ngay, Trì Kính quyết định thuê hẳn một căn biệt thự, tổ chức theo kiểu tiệc hội tụ. Anh mời vài người bạn học cũ vẫn còn liên lạc, một số bạn bè thân thiết, cùng vài đồng nghiệp trong đơn vị. Anh cũng có mời Lục Tư Viễn, nhưng hôm nay đối phương trực ở viện, không thể đến.
Hôm nay Dư Văn Gia không có ca cấp cứu, nhưng tình hình cũng gần giống lần trước: buổi chiều phải theo một ca phẫu thuật lớn, kéo dài mãi tới giờ ăn tối vẫn chưa xong. Trước khi vào phòng mổ, cậu đã nhắn cho Trì Kính, nói rằng tối nay có thể đến muộn.
Trì Kính biết xong việc thế nào Dư Văn Gia cũng sẽ liên lạc lại, nhưng trước khi tiệc bắt đầu, anh vẫn nhắn thêm một tin. Chờ một lúc không thấy phản hồi, anh đành khai tiệc trước. Ai ngờ đến khi ăn uống xong xuôi, Dư Văn Gia vẫn chưa tới.
Trong số người đến hôm nay, có không ít người đã kết hôn, thậm chí có con nhỏ. Những người còn độc thân hầu hết đều đang có người yêu, số còn FA thật sự không nhiều.
Vừa gặp mặt, vài bạn học cũ đã hỏi thẳng tình hình tình cảm của Trì Kính. Anh chỉ cười bảo không có gì cả, nhưng họ bán tín bán nghi. Đến lúc tiệc bắt đầu, chẳng thấy anh dẫn ai ra giới thiệu, lúc này họ mới tin thật.
Bạn học cũ thấy Trì Kính giỏi giang mà vẫn còn độc thân, ai cũng đoán chắc do bận rộn quá nên chưa có thời gian yêu đương, thế là bắt đầu bàn nhau giới thiệu đối tượng cho anh.
"Thôi thôi, đừng thế." Đinh Minh cười nói, "Gia đình cậu ấy đã giục đến mệt rồi, lại thêm mọi người nữa thì biết làm sao. Với lại, điều kiện cậu ấy thế này, diện mạo thế kia, cần gì đến lượt các cậu giới thiệu?"
"Không giới thiệu cho cậu ấy, thì giới thiệu cho cậu vậy." Có người chen vào, "Thầy Đinh đây cũng đang độc thân mà."
"Thôi dừng lại đi mấy vị, các cậu cứ hạnh phúc viên mãn với gia đình nhỏ của mình là được rồi, tụi tôi độc thân cũng có niềm vui riêng của độc thân chứ bộ."
Nhắc đến chuyện này, Đinh Minh quay sang hỏi Trì Kính: "Dạo này bà ngoại cậu còn ép tiến độ không đấy?"
"Đỡ hơn rồi." Trì Kính đáp.
"Ồ, cuối cùng cũng chịu yên rồi à?"
Bên phía mẹ Trì cũng đã nói đỡ cho anh mấy lần, hiệu quả không tệ, dạo gần đây bà ngoại anh không nhắc gì tới chuyện xem mắt nữa. Chỉ là mấy hôm trước, anh về nhà ăn cơm, bà lại lôi ra mấy tấm ảnh, hỏi anh có thấy ai trong đó hợp mắt không. Gọi là "yên ổn", nhưng cũng chỉ là tạm thời. Trong số những tấm ảnh đó, thậm chí có một người là con trai, trắng trẻo sáng sủa, mặt mày thanh tú.
Có lẽ bà cụ nghĩ rằng: càng nhiều lựa chọn, càng nhiều khả năng. Trì Kính còn biết nói gì nữa? Hôm đó Trì Minh thấy mấy tấm ảnh đó mà cười đến suýt nhảy dựng lên trần nhà, còn cầm ảnh lên ngắm nghía một lượt, cười gian nói với Trì Kính: "Khá đấy, có thể cân nhắc nha."
Tiệc tối kết thúc mà thời gian vẫn còn sớm, đám bạn vẫn thừa sức vui đùa.
Tầng một biệt thự có một quầy bar nhỏ chuyên dùng để pha chế và thưởng rượu, phía sau là tủ đựng đầy các loại rượu và dụng cụ pha. Quản gia biệt thự rất chu đáo, còn đích thân đứng pha chế cho khách. Trì Kính là nhân vật chính hôm nay, quản gia cười bảo ly đầu tiên nhất định phải pha cho anh, rồi hỏi anh muốn uống gì.
Sinh nhật hôm nay, lúc ăn anh cũng không tránh khỏi phải uống đôi chút, nhưng cũng không nhiều. Trì Kính mỉm cười đáp: "Phiền anh pha cho tôi ly nào nhẹ nhẹ một chút."
"Vâng, được ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!