Tối nay có đi xem mắt hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Việc mẹ lén sắp xếp sau lưng anh vốn dĩ đã khiến bà thấy áy náy, sợ anh không vui.
"Để mẹ nói với người giới thiệu bên nhà gái một tiếng, cứ bảo là con có việc đột xuất, dời buổi gặp hôm nay lại nhé." Mẹ Trì vừa nói vừa cầm lấy điện thoại.
"Đã hẹn rồi mà giờ huỷ đột ngột, người ta sẽ nghĩ sao chứ, lại bảo nhà mình không biết phép tắc."
"Vậy thì…" Mẹ Trì thoáng bối rối.
"Con sẽ đi một chuyến."
"Vậy cũng tốt, đi gặp thử xem sao, biết đâu lại là duyên phận thì sao."
Trì Kính nhìn mẹ một cái: "Sau này mẹ đừng làm mấy chuyện như vậy sau lưng con nữa."
"Được được, mẹ biết rồi, lần này là lần cuối."
Tối hôm đó, Trì Kính lái xe đến nhà hàng đã hẹn để đi xem mắt. Trên đường anh nhận được cuộc gọi từ Trang Sở, bạn học cấp ba của mình. Đối phương rủ anh đi ăn tối.
"Hôm nay là cuối tuần, chắc ngài Trì có thời gian chứ?" Trang Sở hỏi qua điện thoại.
"Không may rồi, hôm nay thực sự không rảnh."
"Lại tăng ca à?"
"Không, lát nữa phải đi xem mắt."
Trang Sở im lặng một lát, bật cười: "Cậu đang đùa tôi à?"
"Người lớn sắp xếp."
"Nghe giọng cậu thế này, giống như bị ép đi xem mắt vậy."
Trì Kính khẽ cười, giọng có chút mệt mỏi: "Không phải bị ép, chẳng lẽ tôi lại tự nguyện nôn nóng đi sao?"
Trang Sở bật cười: "Tôi cũng đoán thế."
"Tôi đang lái xe, lát nữa nói chuyện sau nhé."
"Ừ, vậy vài hôm nữa hẹn lại, lúc đó tôi gọi thêm vài người, tụ họp một chút."
Trì Kính khẽ "ừ" một tiếng.
Vừa biết được sự thật từ mẹ, tâm trạng Trì Kính không khỏi nặng nề. Cuộc gặp tối hôm đó cũng chỉ mang tính hình thức, nhanh chóng kết thúc. Sau khi xong việc, anh quay về nhà. Sau bữa tối bà ngoại thường sẽ xem TV khoảng một tiếng rồi đi ngủ. Nhưng hôm nay có lẽ vì đang chờ tin từ buổi xem mắt nên xem xong vẫn chưa vào phòng, ngồi trong phòng khách đợi rồi ngủ gật lúc nào không hay.
Trì Kính bước vào, thấy bà đang ngồi nghiêng đầu trên sofa, trên người đắp một chiếc chăn mỏng. Trong bếp có tiếng động, chắc là mẹ anh đang bận rộn bên trong.
Anh đi tới, nhẹ nhàng kéo chăn lên cho bà. Bà khẽ gật đầu, rồi tỉnh dậy.
"Là Kính đấy à," Bà khẽ nắm tay anh, giọng mơ màng.
"Vâng." Trì Kính dịu dàng nói, "Đừng ngủ ở đây nữa, vào phòng đi bà."
"Hôm nay gặp cô gái đó, con thấy sao? Có hợp mắt không?"
Trì Kính khẽ cười, trả lời thẳng thắn: "Không phải kiểu con thích."
"Ối chà, vậy con thích kiểu gì nào!"
"Chắc sau này gặp rồi sẽ biết thôi." Trì Kính ngồi xuống, "Lúc đó con sẽ kể cho bà nghe đầu tiên."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!