Chương 12: (Vô Đề)

Sau khi quay lại trường, Dư Văn Gia đi thẳng tới phòng thí nghiệm và tình cờ gặp Tô Văn ở đó. Cậu bạn này đúng là "mọt nghiên cứu" chính hiệu, Dư Văn Gia vốn đã là người thường xuyên tới phòng thí nghiệm, vậy mà gần như lần nào đến cũng thấy Tô Văn đang cặm cụi làm việc.

Tô Văn mải mê làm thí nghiệm đến mức Dư Văn Gia vào được một lúc rồi cậu ta mới phát hiện ra. Trong lúc xoay cổ giãn gân cốt, Tô Văn quay đầu liền thấy có người ngồi cách đó không xa, suýt nữa làm rơi ống nghiệm trong tay vì giật mình.

"Trời đất ơi!" Tô Văn vẫn còn hoảng, "Sư huynh làm em hết hồn!"

Dư Văn Gia không đáp, cúi đầu tiếp tục việc của mình.

Tô Văn cũng không nói gì nữa, lại tiếp tục tập trung vào thí nghiệm.

Đến tận mười giờ tối, hai người mới rời khỏi phòng thí nghiệm, cùng nhau đi xuống tầng. Lúc vào thang máy, Tô Văn nhấn số tầng rồi quay sang nhìn Dư Văn Gia, bất chợt hỏi: "Sư huynh, anh không vui à?"

Dư Văn Gia liếc cậu ta một cái.

Tô Văn vốn là người trầm lặng trong phòng thí nghiệm, luôn tập trung vào công việc của mình và rất ít nói. Nhưng một khi đã lên tiếng thì thường đánh trúng ngay trọng tâm.

Dư Văn Gia không trả lời, Tô Văn nói tiếp: "Em mời anh đi ăn khuya nhé, mình đi ăn đồ nướng ở phố Bắc được không?"

Cứ như cố ý chạm vào chỗ đau, lại còn nhắc đến đồ nướng, lúc này mà thấy đồ nướng là Dư Văn Gia chỉ muốn đá bay cả cái lò than đi cho rồi.

Tô Văn sờ bụng, ban đầu còn thấy ổn, nhưng nhắc đến lại thấy đói thật.

Phố Bắc cũng không xa lắm, Tô Văn nói: "Đi thôi."

"Tôi không ăn." Dư Văn Gia đáp.

"Ăn đi mà, tâm trạng không tốt thì ăn chút gì đó ngon ngon biết đâu sẽ khá hơn. Bạn cùng phòng em nói ở phố Bắc có một quán nướng khá ổn đó. Đi đi, em mời."

Ăn đồ nướng à?

Không phải giải tỏa mà là chuốc thêm bực mình thì có.

Cuối cùng Dư Văn Gia vẫn đi dạo một vòng phố Bắc cùng Tô Văn. Hai người không ăn đồ nướng, nhưng khi đi ngang qua một quầy bán hủ tiếu xào, hương thơm ngào ngạt khiến Tô Văn dừng lại. Cậu quay sang hỏi Dư Văn Gia có muốn ăn không.

Dư Văn Gia đáp: "Tôi không ăn."

Tô Văn gọi một phần, còn Dư Văn Gia thì lấy điện thoại ra để quét mã thanh toán.

"Rõ ràng là em mời mà." Tô Văn nói.

"Ai nói với cậu là "rõ ràng"?" Dứt lời, Dư Văn Gia quét mã, thanh toán xong rồi nói: "Tôi đi trước đây."

"Ơ kìa, sư huynh," Tô Văn gọi với theo.

Dư Văn Gia quay đầu lại.

"Chủ nhật tuần sau có hội thảo ở trung tâm triển lãm, anh đi cùng giáo sư Tề à?"

"Ừ." Dư Văn Gia gật đầu.

Những hội thảo học thuật lớn thường do giáo sư dẫn học trò đi cùng. Lần này giáo sư Tề chắc chắn sẽ tham dự vì ông có báo cáo trình bày. Sinh viên nào muốn đi chỉ cần đăng ký với ông. Dư Văn Gia có một bài nghiên cứu được chọn, nên lần này không chỉ đến nghe mà còn phải lên trình bày.

Tô Văn mỉm cười: "Vậy nhé. Cảm ơn phần hủ tiếu của anh, lần sau nhất định em sẽ mời lại."

Sáng hôm sau, Dư Văn Gia đến bệnh viện từ rất sớm, bận rộn suốt buổi sáng đến mức không có thời gian uống nước. Đến giờ nghỉ trưa, cậu bất ngờ nhận được cuộc gọi từ chị họ. Lâm Lang biết cậu bận, nên cố ý chọn giờ nghỉ để gọi.

Lúc đó Dư Văn Gia đang ăn cơm ở căn tin trường, ngồi đối diện là Lý Triệt và Lục Tư Viễn, hai người thân nhau như hình với bóng, hễ không làm việc là lại tụ tập với nhau.

Dư Văn Gia bắt máy, Lâm Lang cười nhẹ ở đầu dây bên kia: "Văn Gia, là chị đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!