Ông nội Dư gọi mọi người vào bàn. Bà ngoại Trì ghé sát tai Trì Kính thì thầm: "Hôm nay cô gái tới là chị họ của Gia Gia đấy."
Trì Kính liếc nhìn bà ngoại, lập tức hiểu ra ý đồ thực sự của bữa cơm hôm nay không đơn giản chỉ là tụ họp gia đình.
"Cỡ tuổi con, làm luật sư." Bà nói tiếp, "Lát nữa ăn xong con..."
"Bà ăn chút rau đi ạ." Trì Kính gắp thức ăn cho bà, ngắt lời một cách khéo léo.
"Con lại đánh trống lảng rồi."
"Nếu không thì con ăn không nổi bữa này mất."
Bà ngoại biết mình hơi nôn nóng, bèn vỗ nhẹ tay anh: "Thôi không nói nữa, con ăn đi."
Trì Kính rót cho bà ly nước lọc: "Gần đây đường huyết của bà lại tăng phải không ạ? Mẹ bảo mấy hôm trước bà lại lén uống sữa đậu phộng."
"Bà chỉ uống có chút xíu thôi." Bà ngoại giơ ngón cái và ngón trỏ tạo thành vòng tròn, thành thật nói, "Một ly nhỏ xíu, bà uống bằng ly rượu ấy, đo lượng cẩn thận lắm."
Trì Kính bật cười: "Bà còn nói được. Một ngụm cũng không nên uống, bà không biết đường huyết của mình cao đến mức nào sao?"
Sau khi vào bàn, ông nội Dư lần lượt giới thiệu từng người thân bạn bè có mặt hôm nay. Đến lượt giới thiệu Trì Kính, ông đặc biệt liếc nhìn chị họ của Dư Văn Gia, ý tứ rõ ràng mà không cần nói ra. Dù vậy, ông vẫn giữ chừng mực, trong suốt bữa ăn không hề nhắc đến hai người trẻ, chỉ xem như buổi cơm thân mật, trò chuyện rất nhẹ nhàng. Trì Kính và cô chị họ kia gần như chẳng ai để ý tới nhau.
Để tạo cơ hội cho hai người trẻ trò chuyện, sau bữa chính, ông nội Dư còn sắp xếp một buổi tiệc nướng ngoài trời. Mọi thứ đều thuê người làm, có cả đầu bếp riêng, món ăn do ông đích thân chọn, toàn phần nhỏ để còn bụng ăn đồ nướng sau.
Ngoài trời có gió, mẹ Dư khoác áo cho ông nội rồi cười nói: "Ba đúng là biết bày vẽ."
Thấy Trì Kính vẫn chưa mở lời với cô gái kia, bà ngoại Trì bắt đầu sốt ruột. Bà bê một đĩa thịt nướng chín đưa cho Trì Kính, bảo anh mang sang cho Lâm Lang.
Đĩa thịt này là của Trì Minh nướng, thấy vậy y vội vàng can thiệp: "Ôi bà ơi, bà ngoại yêu dấu của con... Cái đó con vừa nướng xong, con đói muốn xỉu rồi đây này."
"Thằng bé này, mới ăn xong đã kêu đói, bà thấy nãy con cũng ăn không ít mà. Đĩa này cho bà, con đi nướng đĩa khác đi."
Cố gắng cứu viện bất thành, Trì Minh nhún vai ra hiệu cho anh trai - "em hết cách rồi nhé."
Trì Kính hiểu rõ, nếu hôm nay không nói vài câu với cô gái kia, bà ngoại anh sẽ còn tiếp tục "tác chiến". Anh trả lại đĩa thịt cho Trì Minh, rồi lấy một đĩa khác bên cạnh mang đến chỗ cô gái. Vốn dĩ nhóm phụ nữ đang ngồi uống trà bên cạnh, việc cánh đàn ông nướng thịt rồi mang sang cũng chẳng có gì lạ.
"Vừa mới nướng xong." Trì Kính đưa đĩa thịt tới, "Ăn lúc còn nóng nhé."
Cô gái hơi bất ngờ, nhận lấy rồi nói "Cảm ơn", sau đó hỏi: "Anh là Trì Kính đúng không?"
"Ừ." Trì Kính gật đầu.
"Chào anh." Cô chìa tay ra, "Tôi là Lâm Lang."
Ông nội Dư lúc nãy đã giới thiệu qua, Trì Kính biết tên cô nên cũng bắt tay lại.
Lâm Lang liếc nhìn đĩa thịt trong tay, thành thật nói: "Giờ tôi không đói lắm, bình thường cũng ít ăn mấy món này. Tôi để tạm qua bên cạnh được chứ?"
"Không sao, tùy ý cô."
Lâm Lang đặt đĩa thịt lên bàn bên cạnh, rút khăn giấy lau tay, tiếp tục trò chuyện với Trì Kính.
"Hôm tiệc mừng Văn Gia đậu đại học, anh cũng tới phải không?"
"Đúng vậy."
Lâm Lang mỉm cười: "Tôi nói rồi mà, nhìn anh thấy quen quen. Hóa ra hôm đó anh cũng có mặt."
Hôm ấy, dù cô và Trì Kính không ngồi cùng bàn, nhưng anh là người đến muộn nhất, lại có gương mặt khiến người ta ấn tượng sâu sắc, khó mà không nhớ ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!