"Tôi không có người yêu." Dư Văn Gia vừa nói vừa nhấc gối lên chỉnh lại một lần nữa.
"Thế sao tự nhiên phát bệnh thế này?" Bạn cùng phòng nghiêng người nhìn cái gối tội nghiệp đang bị cậu xoay qua xoay lại. "Tội cái gối thật đấy, cậu tha cho nó đi."
Dư Văn Gia nhíu mày, cảm thấy dù chỉnh thế nào cái gối cũng vẫn lệch.
"Lát nữa có ai đến hả?" Bạn cùng phòng hỏi.
Dư Văn Gia khẽ "ừ" một tiếng.
"Không phải người yêu thật chứ?"
"Không phải."
Dựa vào kinh nghiệm của mình, bạn cùng phòng nghĩ rằng với biểu hiện của Dư Văn Gia lúc này, người sắp đến nếu không phải người yêu thì chắc chắn cũng là kiểu đang trong giai đoạn mập mờ. Thế là cậu ta cũng bắt đầu háo hức chờ đợi, đoán già đoán non suốt nửa ngày, cuối cùng lại thấy một chàng trai vừa cao ráo vừa có khí chất xuất hiện.
Trì Kính tới dưới ký túc xá thì gọi cho Dư Văn Gia. Anh không biết cậu ở tầng mấy, cũng không thể tự quét mặt vào được. Lúc Dư Văn Gia xuống tới nơi đã thấy Trì Kính đứng trong sảnh tầng một, bên cạnh là hai thùng bò khô.
Lúc ấy cậu mới hiểu vì sao Trì Kính nhất định muốn lên phòng mình, hai thùng thịt bò khô to vậy cơ mà.
Trì Kính đang cúi đầu xem điện thoại, nghe thấy tiếng bước chân thì ngẩng lên, nhét điện thoại lại vào túi.
"Nhiều thế ạ?" Dư Văn Gia nhìn hai thùng đồ dưới chân anh.
"Bạn anh gửi cho, ai ngờ gửi hẳn hai thùng lớn thế này. Để ở chỗ anh cũng không có thời gian ăn. Em để ở ký túc ăn dần đi, ăn chơi cũng được, nhai nhai cho đỡ buồn miệng."
Dư Văn Gia liếc anh một cái.
Trì Kính cười: "Anh thử rồi, khá dai, nhai lên cũng vui miệng. Chỉ hơi ngon hơn da thuộc một chút thôi."
Dư Văn Gia cúi xuống nhấc một thùng lên, môi nhếch lên nửa đùa nửa thật: "Ồ, thì ra anh từng gặm cả da thuộc rồi."
Trì Kính giơ tay bật nhẹ vào trán cậu, giọng chọc ghẹo: "Dạo này biết nói đùa rồi ha."
Dư Văn Gia tay dài, một tay ôm một thùng định bê cả hai lên một lúc. Trì Kính vội ngăn lại: "Em tưởng mình là Tarzan hả, không sợ trẹo lưng à?"
"Nhẹ thế này mà trẹo lưng được thì đúng là tài." Dư Văn Gia nhấc bổng lên không chút khó khăn, liếc nhìn anh một cái, "Lưng em khỏe lắm, anh lo xa rồi."
Trì Kính bật cười: "Cũng đúng, ai bảo tiến sĩ Dư còn trẻ."
Nói là nói vậy, cuối cùng vẫn là cả hai cùng nhau bê đồ lên. Vừa nghe tiếng mở khóa, bạn cùng phòng liền quay ngoắt đầu lại, cổ như muốn vặn hết sang một bên để nhìn ra cửa. Dư Văn Gia cao lớn đứng chắn hết tầm nhìn, đến khi cả hai người bước hẳn vào, cậu bạn kia mới thấy rõ người đi sau là một người đàn ông.
Trì Kính lịch sự gật đầu chào, bạn cùng phòng liền nở nụ cười đáp lại, trong lòng thầm nghĩ đúng là mình suy diễn quá rồi. Quả nhiên Dư Văn Gia là người thế nào nói thế đó, rất thẳng thắn, cậu ấy đã nói không phải người yêu thì đúng là không phải thật.
Bạn cùng phòng vốn cũng không phải người hay hóng hớt, chỉ là vì Dư Văn Gia khá nổi tiếng trong học viện Y: đẹp trai, thành tích đứng đầu, là học trò cưng của giáo sư Tề bên khoa ngoại tim mạch, mới học thạc sĩ đã có mấy bài SCI. Người như vậy đương nhiên dễ được quan tâm, nếu ngày nào đó công khai người yêu, chắc chắn sẽ thành đề tài nóng hổi của cả viện.
Bạn cùng phòng của Dư Văn Gia không học cùng khoa với cậu. Bên khoa cậu ta cũng từng có người hỏi thăm về Dư Văn Gia, thậm chí còn nhờ xin wechat hộ. Thế nên cậu ta mới thấy tò mò, muốn biết liệu Dư Văn Gia đã "có chủ" thật chưa. Nếu mà thật thì chắc chắn sẽ có một nhóm người trong viện thất tình hàng loạt.
Phòng ký túc của họ khá rộng, lại được dọn dẹp sạch sẽ, sạch đến mức chẳng giống phòng của sinh viên nam chút nào. Dư Văn Gia từ nhỏ đã là đứa trẻ ngoan, rất có kỷ luật, làm gì cũng cẩn thận chỉn chu. Nên khi thấy phòng cậu gọn gàng thế này, Trì Kính chẳng lấy làm lạ.
"Phòng sạch thật đấy." Trì Kính đặt tay lên lưng ghế, cười nói, "Tay anh đặt lên bàn còn sợ bám bụi này."
Bạn cùng phòng bật cười: "Không sạch mới lạ, vừa rồi còn nghe tiếng cậu ấy lục đục dọn dẹp nửa ngày." Cậu ta chỉ vào cái gối trên giường Dư Văn Gia, càng nói càng khoa trương: "Cái gối kia bị cậu ấy nhấc lên đặt xuống, đặt xuống lại nhấc lên, không nói quá cũng phải cả trăm lần rồi, đến nỗi méo mó chẳng ra hình gối nữa."
"..." Dư Văn Gia im lặng hai, ba giây, rồi mới nói: "Cậu còn có thể nói quá hơn được nữa đấy."
Bạn cùng phòng vui vẻ: "Tôi nói quá hồi nào, là tại cậu thật sự quá sức khoa trương. Tôi mà quay clip lại cho cậu xem chắc cậu cũng không tin mình là người làm."
Dư Văn Gia ngượng ngùng, quay lưng nói nhanh: "Đi thôi, anh Kính." Không muốn nhìn Trì Kính, chỉ để lại cho anh một cái gáy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!