Chương 67: (Vô Đề)

Nếu đã phải báo cáo thì đừng dùng nữa

Vừa về đến nhà, đèn còn chưa bật, cửa vừa đóng lại, Trì Kính đã bị Dư Văn Gia đè lên cánh cửa hôn xuống. Hành lý vẫn còn đặt dưới chân, khi Dư Văn Gia quay người lại, đầu gối vô tình va vào vali một tiếng cốp khá to, Trì Kính vội vàng đẩy cậu ra, đưa tay bật công tắc đèn hành lang.

"Đụng trúng chỗ nào rồi?" Trì Kính cúi đầu liếc nhìn một cái.

"Không sao." Chưa dứt lời, Dư Văn Gia đã giữ lấy cằm anh hôn tiếp.

Trì Kính vòng tay ôm cổ cậu, Dư Văn Gia càng áp sát hơn nữa. Hai người kề sát eo hông, nhẹ nhàng cọ sát. Bàn tay đặt ở eo Trì Kính từ từ trượt xuống, chạm đến bên chân anh. Dư Văn Gia hơi cúi người, đỡ lấy đùi Trì Kính, bế anh lên, quay người bước vào phòng khách.

Trong nhà chỉ có đèn hành lang được bật, càng đi vào bên trong, ánh sáng càng tối dần.

Dư Văn Gia không về phòng ngủ mà bế Trì Kính đến thẳng ghế sofa, cúi người đè anh xuống. Phòng khách trống trải, cửa ban công mở rộng, rèm cũng chưa kéo, không gian khá thoáng khiến Trì Kính cảm thấy có chút không quen. Anh bị Dư Văn Gia giữ chặt dưới thân, những tiếp xúc sâu khiến hơi thở anh trở nên hỗn loạn.

"Văn Gia..." Trì Kính gọi tên câu trong hơi thở gấp, "Kéo rèm lại đi."

"Không ai thấy đâu." Dư Văn Gia vẫn không dừng tay, "giờ cũng khuya rồi."

Hôm nay cậu có chút vội vã. Bình thường sẽ tránh để lại dấu vết trên cổ Trì Kính, nhưng lần này lại không kiềm chế được, môi dừng lại nơi mạch đập bên cổ anh, khẽ m. út lấy. Trì Kính nghiêng đầu, hơi rụt cổ lại, khẽ gọi một tiếng: "Văn Gia."

Lúc này Dư Văn Gia mới chợt tỉnh, kịp thời dừng lại.

Công việc của Trì Kính khác với người bình thường, anh không thể để lại dấu vết ở những chỗ lộ ra ngoài.

Dư Văn Gia li. ếm nhẹ vùng cổ anh, khẽ nói: "Xin lỗi."

Trì Kính nâng mặt cậu lên, mỉm cười: "Lại xin lỗi nữa rồi."

"Về sau em sẽ chú ý." Vừa nói, Dư Văn Gia lại chuyển động.

Trì Kính nhắm mắt, toàn thân run lên, sau đó không còn thốt được lời nào nữa, chỉ có những tiếng rên khẽ vang lên trong miệng.

Dư Văn Gia cúi sát người, ghé vào tai anh thì thầm: "Em nhớ anh."

Sau khi mọi thứ kết thúc, Trì Kính nằm rạp trên người Dư Văn Gia, hai người nằm chồng lên nhau, cảm nhận nhịp tim của đối phương.

Nghỉ ngơi một lúc, Dư Văn Gia lại ôm lấy eo anh bế lên. Trì Kính theo thói quen vòng hai chân qua eo cậu, cả người treo trên người Dư Văn Gia. Thời tiết bắt đầu nóng, vận động xong cả hai đều toát mồ hôi, trên người có chút dính dấp. Dư Văn Gia bế Trì Kính vào phòng tắm tắm rửa, sau đó lấy nguyên một hộp khăn ướt từ tủ đồ trên bồn rửa mặt để dọn dẹp phòng khách.

May mà ghế sofa là da nên cũng dễ lau chùi. Hồi nãy cả hai có hơi phóng túng, đến cả bàn trà cũng bị làm lộn xộn. Dư Văn Gia nhặt quần áo rơi trên sàn, ném vào máy giặt ngoài ban công, rồi dùng khăn ướt lau sạch ghế sofa và bàn trà, tiện thể lau luôn sàn nhà. Một lần dọn dẹp mất nửa hộp khăn ướt.

Cậu lại vào phòng tắm lấy thêm một chiếc khăn bông lớn sạch sẽ, xả qua nước rồi quay lại lau thêm một lượt, còn tiện tay lau luôn sàn thêm lần nữa.

Khi Trì Kính tắm xong đi ra, trong phòng khách đã không còn vương lại mùi ban nãy. Dư Văn Gia chỉ mặc mỗi chiếc quần lót, đứng ở sofa xịt khử mùi.

Trì Kính mệt đến mức tắm cũng chẳng buồn nhúc nhích, không ngờ chỉ trong thời gian đó, Dư Văn Gia đã dọn dẹp sạch sẽ cả phòng khách.

Trì Kính nhìn cậu, khẽ cười: "Sao em khoẻ thế nhỉ."

Dư Văn Gia ngẩng đầu nhìn lại, nói: "Tuổi này mà không khoẻ mới là có vấn đề."

Trì Kính vừa cười vừa đi về phía phòng ngủ: "Em như vậy đâu chỉ là khoẻ, đúng là ngoài sức tưởng tượng. Mau đi tắm đi, tắm xong vào ngủ với anh."

Dư Văn Gia tắm xong, đẩy vali của Trì Kính vào phòng ngủ, mở khóa kéo và trải nó ra, hỏi anh quần áo nào là đồ bẩn để cậu mang ra giặt chung luôn.

"Toàn đồ sạch thôi." Trì Kính nói, "Anh giặt hết ở khách sạn rồi."

Dư Văn Gia lấy chiếc áo sơ mi của anh ra, định treo vào tủ quần áo. Trì Kính nói: "Để đấy là được rồi, không cần treo đâu."

Dư Văn Gia ngẩng đầu nhìn anh một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!