Ghen tuông thế này đã đúng vị chưa?
Gần đây, lịch công tác của Trì Kính khá dày đặc. Vừa mới về nước được vài hôm, anh lại phải ra nước ngoài để tham dự một cuộc họp tham vấn lãnh sự. Chuyến công tác lần này kéo dài bốn, năm ngày, ngoài họp hành còn có việc riêng cần xử lý. Trong suốt thời gian anh đi vắng, Dư Văn Gia gần như không liên lạc vào ban ngày, chỉ gửi tin nhắn vào buổi tối.
Đến ngày thứ năm, Trì Kính vẫn chưa về, Dư Văn Gia lần đầu tiên nhắn tin hỏi: Khi nào anh về?
Trì Kính: Chưa xác định được, nhưng chắc chắn tuần sau sẽ về.
Dư Văn Gia chỉ nhắn lại một chữ: Ừ.
Cậu là kiểu người chỉ quấn lấy Trì Kính khi anh có mặt bên cạnh. Một khi anh đi công tác, cậu liền trở nên trưởng thành hơn, thậm chí còn có cảm giác xa cách.
Khoảng nửa tiếng sau, lúc sắp đi ngủ, Trì Kính mới thấy điện thoại sáng lên, màn hình hiện tin nhắn của Dư Văn Gia: Nhớ anh.
Trì Kính lập tức gửi một đoạn ghi âm: Anh cũng nhớ em, Văn Gia.
Chỉ vì một câu "nhớ anh" ấy mà Trì Kính liền chốt vé máy bay về nước ngay sau khi xong việc, không hề nấn ná lấy một chút để nghỉ ngơi. Hôm đó anh lập tức bay về. Anh không báo trước với Dư Văn Gia, vì biết nếu báo sớm, cậu nhất định sẽ chạy ra sân bay đón. Nhưng chuyến bay về hạ cánh khá muộn, anh không nỡ để cậu phải đi xa vất vả.
Khi về đến nhà, trong nhà không có ai. Anh liền gọi điện cho Dư Văn Gia.
"Alo, anh Kính?"
"Em đâu rồi?" Trì Kính vừa đi vào bếp rót nước vừa hỏi, "Còn đang tăng ca ở bệnh viện à?"
Lúc này Dư Văn Gia không ở bệnh viện mà đang trong phòng thí nghiệm. Những ngày Trì Kính vắng nhà, chỉ cần buổi tối không phải tăng ca, cậu đều sẽ đến phòng lab. Nếu ở lại muộn, cậu sẽ ngủ luôn ở ký túc xá.
Dư Văn Gia tạm dừng thí nghiệm, cầm điện thoại đứng dậy: "Anh về rồi sao?"
"Ừm." Trì Kính mỉm cười, uống một ngụm nước, "Về đến nhà rồi. Em vẫn đang ở bệnh viện à?"
"Không, em đang ở phòng thí nghiệm." Dư Văn Gia vừa trả lời vừa bắt đầu thu dọn bàn, "Em về ngay đây."
Trì Kính đặt ly nước xuống, đi ra cửa lấy chìa khóa xe, "Anh qua đón em.'
"Không cần đâu."
"Giờ này tàu điện ngầm cũng dừng chạy rồi." Trì Kính vừa nói vừa đóng cửa, "Đợi anh nhé."
"Ừm, được."
Giờ này ngoài Dư Văn Gia, trong phòng thí nghiệm chỉ còn Tô Văn. Sau khi thu dọn xong, Dư Văn Gia xuống tầng, ngồi chờ ở sảnh tầng một. Không lâu sau, Tô Văn cũng đi xuống, thấy Dư Văn Gia liền dừng lại một chút, "Sư huynh ngồi đây làm gì vậy?"
"Đợi người." Dư Văn Gia cúi đầu nhìn tin nhắn, Trì Kính nhắn là đã tới. Cậu liền đứng dậy.
Trì Kính đang ngồi trong xe, thấy Dư Văn Gia và Tô Văn một trước một sau đi ra từ tòa nhà phòng thí nghiệm.
Tô Văn liếc về phía xe Trì Kính. Cửa kính xe hạ xuống, Tô Văn có thể thấy người đang ngồi bên trong trông rất quen, hình như đã gặp vài lần trước đây.
Từ sau lần tỏ tình bị từ chối, Tô Văn cũng không dây dưa thêm nữa. Cậu ta dứt khoát coi như chuyện đó chưa từng xảy ra, cũng không cố tình tránh né Dư Văn Gia, cảm thấy không cần thiết. Hai người cùng nhóm, thường xuyên chạm mặt, chỉ cần cư xử bình thường là được.
Hôm ấy khi Dư Văn Gia nói rằng mình đã kết hôn, phản ứng đầu tiên của Tô Văn là không tin. Nhưng sau đó nghĩ lại, cảm thấy có lẽ là thật. Tô Văn biết tính cách của Dư Văn Gia, cậu không phải kiểu người lấy chuyện kết hôn ra để từ chối người khác.
Thật ra Tô Văn vẫn rất tò mò, người đang ngồi trong xe kia liệu có phải là người đã kết hôn cùng Dư Văn Gia hay không.
Tô Văn mỉm cười hỏi: "Anh đang đợi là người trong xe đó à?"
Văn Gia quay đầu nhìn Tô Văn một cái.
Tô Văn hơi gật đầu về phía Trì Kính, "Sư huynh, trước kia anh nói mình đã kết hôn rồi, là với người đó phải không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!