Em chỉ đang giả vờ đáng thương thôi.
Trì Kính đứng yên tại chỗ một lúc vẫn chưa động đậy, Dư Văn Gia không đợi anh trả lời đã vén chăn lên.
"Lạnh." Dư Văn Gia nhìn anh nói.
Trì Kính thầm thở dài trong lòng. Anh vốn không chịu được những lời cứng rắn, nhưng trước mặt Dư Văn Gia thì mềm mỏng hay mạnh mẽ gì anh đều chịu thua. Huống hồ bây giờ Dư Văn Gia đang bệnh, trông thật sự rất đáng thương.
"Lạnh mà còn vén chăn, hơi ấm chạy hết rồi." Trì Kính bước lại gần.
"Ừm, cho nên để tránh mất thêm hơi ấm, phiền anh nằm vào ngay đi." Người trên giường cuối cùng cũng để lộ mục đích.
Trì Kính dừng bước, hơi nhướng mày: "Nếu anh không nằm vào thì sao?"
"Bệnh của em có thể sẽ càng tệ hơn."
"Còn dám dọa anh nữa à?"
"Em đâu có dọa, em chỉ đang giả vờ đáng thương thôi." Dư Văn Gia nói rất thật lòng.
Trì Kính không nhịn được bật cười. Anh đi đến giường, tắt đèn trần, chỉ để lại đèn ngủ đầu giường rồi chui vào chăn.
Hai người cách nhau vài phân, trong chăn ấm áp dễ chịu, hơi nóng từ người Dư Văn Gia lan sang người Trì Kính khiến anh có cảm giác như chính mình cũng đang sốt. Trì Kính nằm thẳng người, nghiêng đầu nhìn Dư Văn Gia một cái. Đúng lúc đó Dư Văn Gia cũng quay mặt lại, dưới ánh đèn vàng dịu, đường nét sắc sảo của cậu đập vào mắt anh.
Môi Dư Văn Gia khô nứt, trông cậu có vẻ rất mệt mỏi.
Trên người Trì Kính còn mang theo hơi lạnh, phần da lộ ra đều lành lạnh. Anh sợ mình sẽ làm Dư Văn Gia lạnh thêm nên cố tình giữ một khoảng cách. Lúc Dư Văn Gia xoay người về phía anh, anh theo phản xạ tránh sang bên một chút.
"Nóng quá hả?" Dư Văn Gia đột nhiên hỏi.
"Hả?" Trì Kính nghiêng đầu nhìn lại.
"Anh nằm xa em quá."
Thật ra cũng chỉ cách nhau tầm một gang tay. Hai người đàn ông cao to nằm trên một chiếc giường, muốn nằm xa cũng không được.
Trì Kính dùng ngón cái và ngón trỏ đo thử khoảng cách giữa cánh tay hai người: "Ừ, cũng hơi xa, em mà không nói chắc anh tưởng cách cả một cái giường."
Dư Văn Gia im lặng nghiêng người sát lại, Trì Kính theo phản xạ dùng đầu ngón tay chặn trước ngực cậu: "Trên người anh vẫn còn lạnh, đừng áp sát vội, không khéo em lại nhiễm lạnh."
"Vậy là có thể áp sát à?"
Dư Văn Gia luôn hành động trước rồi mới hỏi sau. Trì Kính cũng quen rồi, mà thật ra là do anh chiều cậu mà thành ra vậy.
"Chờ chút rồi hãy…"
Trì Kính còn chưa nói hết câu đã bị cắt ngang.
"Không chờ." Nói rồi Dư Văn Gia liền áp sát lại, nắm lấy tay Trì Kính, kéo anh vào lòng.
Trì Kính bị ôm xoay người lại, đầu mũi chạm vào cổ Dư Văn Gia, lập tức bị hơi nóng bao phủ. Cơ thể Dư Văn Gia thật sự rất nóng, ban nãy không dựa vào nên Trì Kính chưa cảm nhận được rõ ràng.
"Văn Gia…" Trì Kính khẽ nhíu mày, nhiệt độ trên người Dư Văn Gia khiến anh có chút lo lắng.
Có lẽ cái ôm này quá gần gũi và dịu dàng, khiến Dư Văn Gia không muốn buông tay. Trước đó cậu còn nghĩ có thể từ từ, không cần ép Trì Kính quá gấp, nhưng giây phút này lại cảm thấy "từ từ" thật quá mệt mỏi.
"Ừm." Dư Văn Gia khẽ đáp, siết chặt vòng tay ôm lấy Trì Kính, tưởng rằng anh sẽ không cho ôm, liền nhấn mạnh, "Em đang bệnh mà."
"Sao em nóng vậy?" Trì Kính hơi đẩy cậu ra, rút tay ra sờ trán cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!