Phải gỡ não ra mới không...
Đêm đó, chắc chắn không thể ngủ ngon.
Trì Kính gần như thức trắng nửa đêm đầu. Đến nửa sau, dù có thiếp đi vì quá mệt thì cũng chỉ là trạng thái mơ mơ màng màng. Mỗi câu Dư Văn Gia nói tối nay cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, từng giấc mơ đều có hình bóng cậu.
Giấc ngủ của Trì Kính rất chập chờn, vừa đúng giờ đã tự tỉnh dậy, còn chưa kịp nghe chuông báo thức reo.
Dư Văn Gia vừa mới thức dậy, thay đồ rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Cậu cũng chẳng ngủ được bao nhiêu, trên cằm đã lún phún râu. Trên kệ cạnh bồn rửa có hai chiếc dao cạo râu, một cái là loại điện, một cái là loại thủ công. Cái dao thủ công là của Trì Kính. Dư Văn Gia thường tiện tay dùng loại điện, vốn ít dùng loại thủ công, mà cũng không thật sự biết cách dùng.
Cậu nhìn chằm chằm chiếc dao cạo của Trì Kính một lúc, rồi cầm nó lên.
Sau khi tỉnh dậy Trì Kính nằm trên giường một lúc. Vì ngủ không sâu, tỉnh dậy lại thấy đầu óc rối bời, muốn trống rỗng cũng không được. Chỉ nằm vài phút, anh đã rời giường, vừa đến cửa nhà vệ sinh đã thấy Dư Văn Gia đang cạo râu.
Dư Văn Gia đang dùng dao cạo của anh, trên cằm bôi một lớp bọt trắng, đầu hơi ngửa ra, đường viền cổ căng lên, yết hầu nổi rõ. Cậu không quen dùng dao cạo thủ công, nên động tác trông hơi vụng về.
Nghe tiếng bước chân, Dư Văn Gia nghiêng đầu nhìn về phía cửa.
Hai người đối mặt trong im lặng, cảm xúc trong lòng Trì Kính vốn chưa hoàn toàn lắng xuống từ đêm qua, nay lại bắt đầu dậy sóng.
"Dậy sớm thế." Dư Văn Gia mở lời trước. "Lại chỉnh báo thức à?"
"Không, mấy hôm nay dậy sớm quen rồi, thành đồng hồ sinh học luôn." Giọng Trì Kính hơi khàn.
"Vậy là anh biết mình dậy sớm rồi đấy."
Dư Văn Gia thành thật báo cáo: "Em dùng dao cạo của anh rồi."
Nói xong còn hỏi: "Có được không?"
"Dùng rồi còn hỏi gì nữa?" Trì Kính bước vào, cố gắng tỏ ra thản nhiên. "Giờ anh nói không được thì em không dùng nữa chắc?"
"Vẫn sẽ dùng." Dư Văn Gia thành thật, "Lát em thay lưỡi mới cho anh."
Trì Kính bước tới lấy bàn chải và cốc đánh răng của mình, định sang nhà vệ sinh ngoài phòng khách. Vừa mới cầm cốc lên đã nghe Dư Văn Gia nói: "Đánh ở đây đi."
Trì Kính ngẩng lên nhìn người trong gương: "Không chật à?"
"Không chật. Đánh ở đây." Dư Văn Gia nghiêng người nhường chỗ. Phòng vệ sinh này khá rộng, chỗ bồn rửa đủ cho hai người đứng cạnh nhau.
Cuối cùng Trì Kính cũng không đi nữa, đặt cốc xuống, đứng cạnh Dư Văn Gia cùng rửa mặt. Anh đánh răng, Dư Văn Gia cạo râu. Hai người in bóng trong gương, ánh mắt thỉnh thoảng chạm nhau, đôi lúc vai còn vô tình khẽ chạm vào nhau.
Trì Kính nhanh chóng đánh xong răng, nhưng Dư Văn Gia vẫn chưa cạo được nửa cằm. Vì không quen, thao tác chậm lại không thành thạo, cạo một lúc còn làm xước da. Một vết máu nhỏ rịn ra, nhuộm đỏ lớp bọt trắng.
Trì Kính thấy qua gương, đặt bàn chải sang một bên, lấy khăn lông nhúng nước ấm rồi vắt khô, đưa cho Dư Văn Gia: "Lau đi."
Dư Văn Gia nhận lấy, nhẹ nhàng lau bọt và máu trên cằm.
Trì Kính sợ cậu lại cạo trúng da, chưa vội rửa mặt mà xoay người nói: "Đưa dao cạo đây."
Dư Văn Gia đưa qua.
"Ngẩng cằm lên." Trì Kính ra hiệu.
Dư Văn Gia cúi mắt nhìn anh: "Anh cạo cho em à?"
"Em mà cạo thêm vài lần nữa, chắc sẽ rách mặt thật đấy."
Dư Văn Gia ngẩng cằm lên, Trì Kính nghiêng người lại gần, cẩn thận giúp cậu cạo râu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!