Chương 42: (Vô Đề)

Trước kia, là… trước kia rồi.

Câu trả lời của Dư Văn Gia khiến Trì Kính hết hồn, đứng ngây ra tại chỗ. Rõ ràng là chính anh hỏi, nhưng anh thật sự không ngờ cậu lại trả lời như vậy, trong phút chốc không biết phải phản ứng ra sao.

Trì Kính cụp mắt xuống, trông có vẻ hơi lúng túng. Tính cách anh vốn điềm đạm, gặp chuyện luôn bình tĩnh, nên Dư Văn Gia hiếm khi thấy được dáng vẻ thế này của anh. Cậu nhìn Trì Kính đang lặng im cúi đầu, không nhịn được khẽ bật cười, rồi quay người bước vào phòng tắm: "Không giúp được thì đừng hỏi làm gì."

Trì Kính vừa định nói gì đó, nhưng Dư Văn Gia đã đóng cửa lại rồi.

Anh vẫn đứng nguyên tại chỗ, ngẩn người một lúc thì chuông cửa chợt vang lên. Trì Kính đi ra mở cửa, thấy mẹ và bà ngoại đến. Hai người xách theo đủ loại túi lớn túi nhỏ, vừa vào cửa vừa nói hôm nay siêu thị đang có chương trình giảm giá Tết, tiện thể mua sắm ít đồ Tết rồi ghé qua đưa phần của anh luôn.

"Sao không gọi con lái xe đi đón mọi người?" Trì Kính nói. "Mẹ với ngoại đến đây bằng gì vậy?"

"Không cần đâu, mẹ với ngoại tự bắt taxi là được." Mẹ Trì xách đồ vào phòng khách, lựa mấy món thịt tươi sống mang vào bếp. "Hai đứa ăn tối chưa?"

"Rồi ạ."

Mẹ Trì cho mấy miếng thịt tươi sống vào ngăn đông tủ lạnh, vừa làm vừa nói với Trì Kính: "Đây toàn là bít tết với sườn cừu, lúc nào muốn ăn thì lấy ra rã đông rồi cho vào lò nướng là được. Còn cái này là gà nướng, cũng nướng trực tiếp luôn, khỏi cần tẩm ướp gì cả."

"Ủa, mẹ mua nhiều vậy hả."

"Đang giảm giá mà, lời chán."

Bà ngoại liếc mắt nhìn về phía phòng tắm: "Gia Gia đang tắm à?"

"Dạ."

Bà cụ mím môi cười khẽ: "Chắc chúng ta đến không đúng lúc rồi."

Trì Kính bật cười: "Bà làm gì cười gian quá vậy."

Bà ngoại vỗ vai anh, cười tủm tỉm: "Lần này bọn bà đến có bấm chuông hẳn hoi, không phải tự tiện vô đâu, là chính con ra mở cửa đó nha~"

"Con được khen rồi đấy ạ." Trì Kính đáp.

Bình thường Dư Văn Gia tắm rất nhanh, nhưng hôm nay vì phải giơ một tay lên cao để tránh bị nước dính vào vết thương nên di chuyển không tiện, đâm ra lâu hơn hẳn. Cậu cầm vòi sen xả sạch bọt xà phòng trên người, rồi tắt nước. Theo thói quen, cậu đưa tay phải lên lấy khăn tắm trên giá, động tác hơi mạnh khiến vết thương nhói lên một cái. Cậu đưa tay nhìn lòng bàn tay, có chút ngẩn người nhìn miếng băng vô trùng dán trên đó.

Khi Dư Văn Gia từ phòng tắm bước ra, hai vị trưởng bối đang bận rộn trong bếp. Mẹ Trì mua mấy cân bắp bò, định hôm nay luộc luôn ở đây cho tiện.

"Có cần con giúp gì không?" Giọng Trì Kính vọng ra từ bếp.

"Không cần, đừng đứng chật chội trong này, đi làm việc của con đi."

Mẹ Trì thấy anh vướng víu trong bếp nên đuổi anh ra ngoài.

Trì Kính quay người lại, vừa vặn gặp Dư Văn Gia.

Dư Văn Gia liếc nhìn vào bếp, gọi: "Mẹ, bà ngoại ạ."

Hai vị trưởng bối quay đầu lại: "Ấy, tắm xong rồi hả?"

"Dạ."

"Mẹ với bà ngoại qua đưa ít đồ Tết cho hai đứa." Mẹ Trì nói.

Dư Văn Gia gật đầu, ngoan ngoãn đáp: "Con cảm ơn mẹ, cảm ơn bà."

Mẹ Trì cười: "Ây da, đứa nhỏ này, người một nhà rồi còn khách sáo làm gì."

Mẹ Trì luộc thịt trong bếp, còn bà ngoại thì ngồi trò chuyện với hai đứa cháu ở phòng khách. Nhìn dáng vẻ này có lẽ hai vị trưởng bối chưa đi ngay được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!