Chương 40: (Vô Đề)

Hai cái bánh bao trắng.

Sáng sớm hôm sau, Trì Kính cùng Dư Văn Gia đến bệnh viện, đã đặt lịch khám trước để nội soi dạ dày.

Trì Kính chọn nội soi thông thường. Tối qua Dư Văn Gia đã nói với anh rằng nội soi thường sẽ khá khó chịu, hỏi anh có muốn làm nội soi không đau không, nhưng Trì Kính lắc đầu, nói không cần.

Anh từng làm nội soi thường một lần rồi, đúng là hơi khó chịu, nhưng vẫn chịu được. Làm nội soi không đau thì sẽ dễ chịu hơn, nhưng lại phiền phức, mất thời gian, phải gây mê và cần có người đi cùng. Anh không muốn làm phiền Dư Văn Gia.

Trì Kính ngồi xếp hàng chờ đến lượt, Dư Văn Gia thì ghé qua khoa một lát. Khi quay lại, cậu đã mặc áo blouse trắng. Trì Kính đang ngồi ở khu vực chờ gọi tên, ngẩng đầu nhìn thấy Dư Văn Gia đang đi về phía mình.

Nghĩ lại, đây là lần đầu tiên anh thấy Dư Văn Gia mặc áo blouse trắng.

Thật sự là một khí chất rất khác.

Dư Văn Gia liếc nhìn bảng hiển thị tên đang chờ khám, thấy còn bốn người nữa mới đến lượt Trì Kính, chắc còn lâu.

"Lát nữa em phải đi thăm bệnh, không ở lại với anh được, anh ổn chứ?" Dư Văn Gia hỏi.

Trì Kính bật cười: "Anh lớn rồi, đâu phải con nít nữa. Em cứ làm việc đi, đừng để ảnh hưởng đến công việc."

"Ừ. Nếu anh khám xong mà em chưa xong việc thì nhắn tin cho em nhé."

"Được."

Nội soi thường khá nhanh. Trì Kính làm xong, cầm kết quả rồi nhắn tin cho Dư Văn Gia. Lúc đó Dư Văn Gia vẫn đang thăm bệnh, mãi nửa tiếng sau mới trả lời. Còn Trì Kính thì đã trên đường về cơ quan.

Dư Văn Gia muốn xem kết quả, nên khi đến nơi, Trì Kính chụp ảnh rồi gửi cho cậu.

Kết quả là viêm dạ dày mãn tính. Mấy ngày sau đó, Trì Kính rất ngoan, ăn uống đúng giờ, thức ăn thanh đạm, rất có tinh thần tự chăm sóc bản thâna.

Cũng chẳng dám không ngoan, trong nhà có một bác sĩ, lúc nào cũng nhìn chằm chằm, quản lý rất nghiêm ngặt.

Giờ trong tủ lạnh đừng nói là đồ ăn nhanh, đến sữa cũng biến mất. Đồ lạnh, đồ dầu mỡ, đồ ngọt – tất cả đều bị cấm cửa. Cuộc sống của Trì Kính giờ chẳng khác gì hòa thượng sống trong chùa.

Cuối năm, ngay trước kỳ nghỉ đông, nhóm của Dư Văn Gia tham gia một hội thảo học thuật cùng giáo sư Tề. Kết thúc hội thảo, khoa của họ tổ chức một buổi tiệc liên hoan do giáo sư Tề khởi xướng. Ông không tham dự mà chỉ tài trợ kinh phí, giao cho Lý Triệt tổ chức, để các bác sĩ trẻ và sinh viên trong nhóm có thể thư giãn, vui chơi thoải mái.

Lý Triệt đặt trước một biệt thự tổ chức tiệc. Vừa xong hội thảo, cả nhóm liền lái xe đến đó.

"Giáo sư Tề thật tốt quá đi!" Một cô nghiên cứu sinh trong xe reo lên.

Lý Triệt đang lái xe, cười nói: "Tốt thật à?"

"Ừm, siêu tốt luôn. Chỉ là bình thường hơi nghiêm, mỗi lần gặp ông ấy là em hơi run."

Dư Văn Gia ngồi trong xe, nhắn tin cho Trì Kính nói hôm nay có tiệc nên sẽ về trễ, dặn dò Trì Kính phải ăn tối đàng hoàng.

Nửa tiếng sau Trì Kính mới trả lời: "Đã nhận."

Biệt thự mà Lý Triệt đặt là một căn nhà có sân vườn. Ăn uống xong, mọi người chia nhau đi chơi giải trí trong nhà. Dư Văn Gia không thích tụ tập náo nhiệt, nhưng cũng ngại rút lui sớm, nên một mình ra vườn chơi với mèo hoang.

Không biết con mèo mướp béo tròn này từ đâu chạy đến, trông không mấy thân thiện. Dư Văn Gia ngồi xổm xuống gọi "meo meo" mãi, nó mới lười biếng lắc lư mông rồi chậm rãi đi lại gần.

Là một con mèo khá kiêu kỳ – Dư Văn Gia chạm vào thì nó tránh, nhưng khi cậu không đụng nữa thì nó lại tự động dụi đầu tới gần. Cậu xoa đầu nó, đầu ngón tay nhẹ nhàng vu. ốt ve từ mặt xuống cằm, khẽ gãi gãi. Con mèo mướp thoải mái lim dim mắt, duỗi chân ra phía trước rồi lăn một vòng, nằm ngửa phơi bụng trên mặt đất.

Dư Văn Gia xoa xoa bụng nó, càng xoa càng hăng, rồi tiện tay nhấc hai chân trước của nó lên, bế bổng nó lên.

Con mèo này đúng là nặng thật, vừa bế lên là thấy mỡ bụng thõng xuống.

Dư Văn Gia bật cười: "Mày béo quá đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!