Chương 36: (Vô Đề)

Nhắc chồng, chồng tới liền

Hôm diễn ra lễ kỷ niệm thành lập trường, công việc của Trì Kính không có gì sắp xếp. Trì Minh và Đinh Minh cũng về lại Nhất Trung để tham dự lễ, đã hẹn 9 giờ rưỡi đến đón anh, ba người tính đi chung một xe đến trường.

Tối hôm trước, Dư Văn Gia trực ca đêm, lẽ ra sáng nay được nghỉ, tám giờ sáng là xong ca. Nhưng nửa đêm lại có một ca phẫu thuật khẩn cấp, làm suốt từ nửa đêm đến tận sáng hôm sau.

Trì Kính tỉnh dậy lúc 8 rưỡi sáng, trong nhà yên tĩnh lạ thường. Anh ra cửa xem thử thì thấy dép của Dư Văn Gia vẫn còn trong tủ giày, chứng tỏ cậu vẫn chưa về.

Trì Kính biết Dư Văn Gia hết ca lúc 8 giờ sáng, nên 8 rưỡi anh gọi điện thử. Nhưng Dư Văn Gia còn đang trong phòng mổ, điện thoại tắt máy, không liên lạc được.

Hơn 9 giờ, chuông cửa vang lên, Trì Minh và Đinh Minh đã đến.

Không thấy Dư Văn Gia trong nhà, Trì Minh hỏi anh trai: "Tiến sĩ Dư đâu rồi? Vẫn chưa tan ca hả?"

Trì Minh biết hôm qua Dư Văn Gia trực đêm, cũng đã hỏi trước xem cậu có đi lễ kỷ niệm không. Lúc đó Dư Văn Gia bảo còn tùy tình hình. Với tình hình hiện tại, chắc chắn là không đi nổi rồi, trực suốt cả đêm, ban ngày chắc phải ngủ bù.

Trì Kính gọi cho Dư Văn Gia tổng cộng bốn lần, nhưng máy vẫn tắt.

"Chưa tan ca." Trì Kính khẽ nhíu mày, nói: "Gọi không được, tắt máy rồi."

"Lo à?" Trì Minh nhìn anh trai, mỉm cười nói, "Đừng lo, chắc gặp ca cấp cứu nào đó, còn chưa ra khỏi phòng mổ thôi."

"Giờ tính sao?" Trì Minh nhướng mày hỏi tiếp, "Đi thẳng đến Nhất Trung luôn hay ghé qua bệnh viện một chút, để xác nhận chồng anh không có chuyện gì?"

Trì Kính lại gọi cho Dư Văn Gia lần nữa, vừa đưa điện thoại lên tai vừa liếc nhìn Trì Minh một cái.

Đầu dây bên kia vẫn là tiếng báo tắt máy. Mới "tút tút" được hai tiếng thì cửa ra vào chợt vang lên tiếng mở khóa.

"Nhắc chồng, chồng tới liền." Câu này từ miệng Trì Minh nói ra, đúng là không biết kiêng nể gì. Trì Kính còn chưa nói gì, Trì Minh đã đi thẳng ra cửa đón "tiến sĩ Dư" rồi.

"Mới tan ca hả?"

Dư Văn Gia trông rất mệt mỏi, giọng cũng hơi khàn: "Lúc nửa đêm có ca mổ, phải theo suốt."

"Điện thoại cũng tắt máy, làm người nhà cậu lo quá trời kìa."

Dư Văn Gia vừa thay giày vừa ngẩng đầu nhìn y. Trực cả đêm khiến đầu óc cậu vẫn còn lơ mơ, phản ứng có vẻ chậm chạp.

Trì Minh bật cười: "Nhà này ngoài anh tôi ra thì còn ai là người nhà cậu nữa."

Dư Văn Gia bước vào phòng khách, Đinh Minh chào một tiếng. Cậu nhìn Trì Kính, nói: "Tối qua quên sạc điện thoại, sáng ra tắt nguồn luôn."

"Ăn sáng chưa?" Trì Kính hỏi.

"Rồi."

"Sao giờ mới về, có ca mổ à?"

"Ừ, cấp cứu lúc nửa đêm."

"Vậy mau đi nghỉ đi."

"Giờ anh sắp đi Nhất Trung phải không?" Dư Văn Gia hỏi lại.

"Ừ, sắp đi rồi." Trì Minh khoác tay qua vai cậu, chẳng chút thương tình đề nghị: "Hay là đừng nghỉ nữa, đi chung luôn đi. Tối còn có tiệc tụ họp nữa, mình tôi đi chán lắm."

Dư Văn Gia gật đầu: "Ừ."

"Em muốn thành tiên à?" Trì Kính nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!